Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Thói quen không tốn đồng nào giúp Elizabeth Hurley 'đẹp nóng bỏng' ở tuổi 60


Thay vì uống sinh tố xanh kỳ công hay phụ thuộc vào các loại thực phẩm chức năng, minh tinh 60 tuổi duy trì thói quen đơn giản, bận mấy cũng làm được.
tham my diamond
https://ift.tt/SVnYMUN
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Phim “Trùm Sò” hé lộ các chân dung của “băng cướp hải sản”

Sau khi hé lộ quá trình ghi hình đầy gian nan tại mảnh đất Phan Rang, bộ phim “Trùm Sò” tiếp tục trình làng “vũ trụ” nhân vật độc đáo của Làng Sứa Đỏ. 

“Băng cướp hải sản” đa cá tính

Tái xuất màn ảnh rộng sau 6 năm, nghệ sĩ Đức Thịnh kiêm nhiệm nhân vật trung tâm của phim cùng vai trò đạo diễn, đồng biên kịch với Hồ Hải. Trong phim, nghệ sĩ Đức Thịnh vào vai Trùm Sò “yêu tiền như mạng”, bất ngờ bị chiếm đoạt toàn bộ số tiền vàng là vốn liếng cả đời. Trong lúc nguy cấp, Tôm Hùm (Phương Nam) là người bạn nối khố khi xưa của Trùm Sò bỗng quay trở về sau nhiều năm biệt tích, thề sẽ giúp gã lấy lại vàng.

Trái ngược với một Trùm Sò chỉ biết bo bo giữ tiền, Tôm Hùm là lãng tử giang hồ bụi bặm, trượng nghĩa. Theo đạo diễn Đức Thịnh, Tôm Hùm sở hữu võ công cao cường, tính cách bộc trực, đôi khi hơi “hàm hồ”, nhưng mang tâm hồn trong sáng, ngây thơ vô cùng đáng yêu. Sẵn sàng làm mọi thứ vì anh em, vì dân làng, Tôm Hùm chính là thủ lĩnh tinh thần của băng cướp bất đắc dĩ này. 

Diễn viên Phương Nam đã có quá trình tập luyện khắc nghiệt, tự thực hiện màn múa song đao điêu luyện.

Sánh đôi cùng Tôm Hùm là góa phụ Thị Hến (Mai Phương). Không chỉ là “bông hoa” duy nhất của bộ phim, được cánh đàn ông làng Sứa Đỏ si mê, Thị Hến còn đại diện cho khao khát tình yêu, tình người giữa chốn cằn cỗi. Tuy mang vẻ ngoài mỏng manh, lả lướt, nhưng khi bị đẩy vào thế khó, Thị Hến sẵn sàng hóa thân thành “đả nữ”, quăng quật mọi thứ trong tầm tay để bảo vệ lẽ phải. 

“Cô ấy sẽ có sự mềm mỏng, mong manh của một thục nữ. Nhưng khi cần mạnh mẽ hoặc phải đấu tranh cho một điều gì đó, Thị Hến sẵn sàng ra tay”, Mai Phương chia sẻ về vai diễn đầu tay.

Bức tranh về Làng Sứa Đỏ trở nên sinh động hơn nhờ sự xuất hiện của cặp đôi Cua – Ốc. Cua (Tam Triều Dâng) là một cô nàng thích phiêu lưu khám phá, nhí nhảnh và lầy lội. Trong khi đó, Ốc (Ngọc Trai) lại là một chàng trai hiền lành, chất phác và hết lòng thương yêu Cua. Bằng diễn xuất tự nhiên, bộ đôi Tam Triều Dâng – Ngọc Trai sẽ mang đến màu sắc mới mẻ, đại diện cho tinh thần giới trẻ hiện đại giữa bối cảnh làng quê.

Đặc biệt, nhân vật Ngao Mù do chính biên kịch Hồ Hải đảm nhận. Ông là người mua vui cho người dân của Làng Sứa Đỏ. Điều “bất ổn” là nhân vật này dù mù lòa nhưng rất thích kể chuyện, dẫn đến những tình huống “tam sao thất bản”, tạo ra những tràng cười sảng khoái mang đậm tính trào phúng dân gian. Đồng hành cùng Ngao Mù là Hổ Cụt (Hoàng Tóc Dài), nhân vật được dự đoán sẽ mang đến những phân cảnh hành động mãn nhãn.

Một bức tranh làng quê đa sắc

Bên cạnh dàn nhân vật chính nghĩa, “Trùm Sò” còn mang đến những nhân tố khó đoán, không rõ thuộc phe công lý hay phản diện. Tiêu biểu phải kể đến Quan Chạch (Doãn Quốc Đam), một vị quan huyện mang đậm tính châm biếm, đam mê “marketing” và xây dựng “hình ảnh cá nhân” trước mặt dân chúng. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc quyền uy ấy, Quan Chạch lại là một người đàn ông cực kỳ sợ vợ. 

“Vở ‘Ngao – Sò – Ốc – Hến’ vốn là một vở tuồng kinh điển. Đây cũng là vở kịch tốt nghiệp của tôi thời đi học. Vậy nên khi được mời tham gia dự án, tôi không bị ngợp hay lạ lẫm với các nhân vật”, Doãn Quốc Đam nói.

Nghệ sĩ Đức Thịnh tiết lộ anh vô cùng tâm đắc với diễn xuất của Doãn Quốc Đam trong “Truy Tìm Long Diên Hương” nên đã quyết định giao phó vai Quan Chạch cho nam diễn viên. Nhân vật Bào Ngư (Thanh Thuý) là người vợ “sư tử Hà Đông” của Quan Chạch. Dù chỉ xuất hiện trong ba phân đoạn ngắn, nhân vật lại đóng vai trò quan trọng trong mạch phim, tạo nên điểm nhấn thú vị cho tác phẩm.

Bộ phim dự kiến khởi chiếu từ 24/4/2026 trên toàn quốc. Đây cũng là dự án điện ảnh hài kết hợp yếu tố kỳ ảo duy nhất ra rạp vào dịp lễ 30/4.

The post Phim “Trùm Sò” hé lộ các chân dung của “băng cướp hải sản” appeared first on Tạp chí Đẹp.


tham my diamond
https://ift.tt/SVnYMUN
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

Meryl Streep, Anne Hathaway khoe phong cách quyền lực trong chuyến quảng bá “The Devil Wears Prada 2”

Hai thập kỷ sau khi Miranda Priestly và Andy Sachs định nghĩa lại khái niệm về sự sang trọng tại tòa soạn Runway, họ chính thức tái xuất trong một bối cảnh thời trang đã hoàn toàn thay đổi. Hành trình quảng bá toàn cầu của “The Devil Wears Prada 2” trở thành một cuộc viễn chinh thời trang đầy tham vọng về bản lĩnh của những người phụ nữ đã làm chủ cuộc chơi xa xỉ.

Qua bàn tay của các stylist hàng đầu – đặc biệt là Erin Walsh, người đã đồng hành cùng Anne Hathaway từ năm 2019, những tạo tác từ Bvlgari, CHANEL và Cartier đã trở thành ngôn ngữ kể về sự trưởng thành của những người phụ nữ đứng đầu ngành sáng tạo. Với Walsh, hành trình này mang tính cá nhân sâu sắc bởi cô từng làm việc tại Vogue dưới thời biên tập viên huyền thoại Phyllis Posnick khi phần phim đầu tiên ra mắt vào năm 2006. Những trải nghiệm thực tế đó đã giúp cô hoàn thiện tủ đồ của “nàng Andy” hiện đại bằng tinh thần mà cô gọi là “Supernova Joy”: rạng rỡ, táo bạo, rực rỡ và tràn đầy năng lượng tự tin.

Điểm dừng chân đầu tiên cho chuyến quảng bá “The Devil Wears Prada 2” là thành phố Mexico. Đoàn phim đã ghé thăm Casa Azul, ngôi nhà biểu tượng của danh họa Frida Kahlo. Trong không gian đậm chất hội họa này, thời trang hiện diện như một lát cắt hoài niệm về những điều đã làm nên một biểu tượng trong lịch sử nghệ thuật. Anne Hathaway, dưới sự cố vấn phong cách của stylist Erin Walsh, đã chọn một thiết kế đầm đen tua rua từ Schiaparelli. Chiếc đầm không chỉ gây ấn tượng bởi những sợi tua rua chuyển động theo từng bước đi mà còn bởi các phụ kiện mang tính điêu khắc. Đó là một chiếc thắt lưng hình con mắt mạ vàng và đôi giày cao gót đính chi tiết ổ khóa thấm đượm dấu ấn siêu thực. Đối trọng hoàn hảo bên cạnh một Meryl Streep quyền lực trong bộ suit đỏ rực rỡ từ nhà mốt Dolce & Gabbana.

Walsh chia sẻ rằng việc bắt đầu hành trình quảng bá phim bằng các thiết kế màu đen nhằm tạo sự vững chãi, một sự cân bằng cần thiết trước khi bước vào những mảng màu rực rỡ hơn. Đồng thời, đây là cách tôn vinh triết lý thời trang như một tác phẩm nghệ thuật mà Schiaparelli luôn theo đuổi. Triết lý đó đồng điệu với tinh thần thẩm mỹ của danh họa Frida Kahlo.

Tiếp đó, mạch thời trang chuyển sang trạng thái hân hoan hơn với chiếc đầm mini màu đỏ lấp lánh từ Stella McCartney. Điểm nhấn khiến mạng xã hội “bùng nổ” chính là đôi bốt da dáng cao quá gối. Đây là món đồ hoài niệm đến đôi giày bốt CHANEL màu nâu chocolate mà nhân vật Andy Sachs đã diện trong khoảnh khắc lột xác ở phần phim năm 2006. Tại sự kiện họp báo kín này, Meryl Streep tiếp tục gây bất ngờ khi chọn chiếc đầm họa tiết phá cách từ nhà mốt Schiaparelli. Sự giao thoa giữa một Anne rực rỡ và một Meryl không ngại thử nghiệm những tư duy sáng tạo mới mẻ đã tạo nên sự tiếp nối đầy cảm hứng, tôn vinh công lao của nhà thiết kế phục trang huyền thoại Patricia Field trong bối cảnh hiện đại.

Tại Tokyo vào những ngày đầu tháng 4, giới mộ điệu đã được chứng kiến những khoảnh khắc thời trang đắt giá nhất của toàn bộ chiến dịch. Thủ đô của Nhật Bản, với sự giao thoa giữa truyền thống tỉ mỉ và tương lai hiện đại, là phông nền hoàn hảo cho những tạo tác thủ công thượng thừa. Meryl Streep xuất hiện rạng ngời trong thiết kế CHANEL thuộc bộ sưu tập Métiers d’art 2026. Chiếc áo khoác dệt kim phối màu đỏ, trắng và xanh navy tạo nên một phom dáng cổ điển, kín kẽ nhưng đầy uy quyền. Các món phụ kiện như kính mắt bản to hay đôi giày cao gót đều được nhà mốt Pháp chăm chút để khắc họa chân thực chân dung tổng biên tập quyền lực, người đứng trên đỉnh cao của kim tự tháp thời trang.

Trong cùng sự kiện, Anne Hathaway tỏa sáng trong thiết kế đầm quây từ bộ sưu tập Valentino “Specula Mundi” Haute Couture của Giám đốc Sáng tạo Alessandro Michele. Chiếc đầm sở hữu cấu trúc phức tạp với phần thân trên xếp nếp điểm xuyết sắc đỏ, cùng chân váy bồng bềnh gồm những tầng bèo nhún đen-trắng tạo hiệu ứng thị giác 3D mạnh mẽ. Phối cùng đôi giày Rockstud kinh điển, Anne là hiện thân của sự tự do và niềm vui trong thời trang.

Để hoàn thiện bản phối đồ của mình, cô lựa chọn đôi khuyên tai Trang sức Cao cấp Serpenti từ Bvlgari chế tác từ vàng 18K, đính kết ruby cắt dáng quả lê và kim cương tinh xảo. Sự hòa quyện giữa sắc đỏ rực rỡ của đá quý và ánh sáng lạnh của kim cương tạo nên điểm nhấn sang trọng tuyệt đối, phản chiếu tinh thần thời trang sắc sảo và tham vọng mà bộ phim theo đuổi. Walsh thừa nhận: “Tôi biết mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào khoảnh khắc này, và chúng tôi đã chuẩn bị cả đời để thực hiện nó“.

Tại Seoul, kinh đô thời trang mới của châu Á, Meryl Streep mang đến hai tạo hình đồng nhất về đẳng cấp. Đầu tiên là thiết kế của Prada với phom dáng midi tối giản, sau đó là bộ suit thanh lịch từ Celine. Trên cổ tay bà, chiếc đồng hồ Cartier Baignoire phiên bản mini bằng vàng vàng 18k phối cùng dây da hiện diện như một biểu tượng của thời gian. Lựa chọn này phản ánh vị thế của một người phụ nữ nắm giữ quyền lực, người đứng vững trước mọi biến động của thời đại.

Bên cạnh một Miranda cổ điển, Anne Hathaway lại mang đến hơi thở đương đại đầy phá cách, phản ánh sự trưởng thành của nhân vật Andy Sachs, người giờ đây đã là một nhà báo sắc sảo và có gu thẩm mỹ riêng biệt. Tại buổi họp báo, cô diện thiết kế corset trễ vai phối màu taupe với các lớp bèo nhún của Vaquera, đi cùng quần da đen được thiết kế ngược đầy thú vị. Đây là một tuyên ngôn về sự nổi loạn có kiểm soát của thời trang Avant-garde.

Trên thảm đỏ chính thức tại Seoul, cô chuyển sang bộ đồ da màu đỏ rực rỡ từ bộ sưu tập Thu Đông 2026 của Balenciaga, kết hợp cùng trang sức Bvlgari bao gồm vòng cổ Serpenti và vòng tay nạm kim cương, đá onyx. Walsh giải thích rằng phong cách của Anne lần này lồng ghép những yếu tố trang phục của một nhà báo chuyên nghiệp: thông minh, sắc sảo nhưng vẫn có tính ứng dụng cao để phục vụ cho một cuộc sống năng động.

Điểm dừng chân tại Thượng Hải đánh dấu sự xuất hiện đầy lãng mạn và nữ tính của Anne Hathaway. Cô đã tự tay chọn chiếc đầm pastel với những tầng lụa màu hồng phấn và xanh nhạt từ nhà mốt Susan Fang. Thiết kế được tạo thành từ nhiều lớp tulle bồng bềnh, tạo nên vẻ đẹp thoát tục giữa lòng thành phố hiện đại. Stylist Erin Walsh khéo léo phối trang phục cùng đôi giày cao gót mũi nhọn trong suốt của Gianvito Rossi – một chi tiết tinh tế gợi nhớ về đôi giày mà Andy Sachs đã dùng để thay thế đôi giày lười cũ kỹ trong hành trình thay đổi bản thân năm xưa.

Trong khi đó, Meryl Streep tại Thượng Hải lại ưu tiên sự tối giản quyền lực tuyệt đối với thiết kế áo khoác may đo từ Saint Laurent. Trước đó, bà cũng diện một thiết kế từ Givenchy được thực hiện bởi Sarah Burton, kết hợp cùng túi xách DeMellier. Cách phối đồ này cho thấy một khía cạnh mềm mại và hiện đại hơn của Miranda Priestly trong kỷ nguyên số.

The post Meryl Streep, Anne Hathaway khoe phong cách quyền lực trong chuyến quảng bá “The Devil Wears Prada 2” appeared first on Tạp chí Đẹp.


tham my diamond
https://ift.tt/SVnYMUN
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

Thói quen mỗi sáng giúp Kim Sa Rang trẻ đẹp ở tuổi U50


Hoa hậu Kim Sa Rang, 48 tuổi, có thói quen bắt đầu ngày mới bằng 100 lần gập bụng, giãn cơ lưng, uống nước ép su su để thúc đẩy nhu động ruột.
tham my diamond
https://ift.tt/8SDaGLb
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

#WalkOfSummer – Đến Gia Lai mùa này, đừng chỉ đi biển!

Sức hút từ Mega Concert “Đại Ngàn Chạm Biển Xanh” với sự quy tụ của dàn Anh trai và Em xinh, cùng chuỗi sự kiện đặc sắc kéo dài cả năm thuộc khuôn khổ “Năm Du lịch Quốc Gia” đã tạo nên cú hích cho du lịch Gia Lai (Bình Định). 

Gia Lai đang trở thành một trong những toạ độ du lịch được các tín đồ đam mê dịch chuyển săn đón trong mùa hè năm nay. Nhờ thiên nhiên hậu đãi, biển trời xứ Nẫu gây thương nhớ với du khách thập phương bởi vẻ đẹp vừa hoang sơ vừa thanh bình, con người nồng hậu và ẩm thực phong phú. Đặc biệt, năm 2026 đánh dấu một cột mốc quan trọng khi Gia Lai lần đầu được chọn làm địa điểm đăng cai “Năm Du lịch Quốc Gia” với hơn 224 sự kiện, thu hút đông đảo khách du lịch nội địa và quốc tế. 

Không dừng lại ở đó, Gia Lai còn được các nhà làm phim lựa chọn làm bối cảnh cho những thước phim giàu chất thơ của mình. Gần đây nhất phải kể đến là Tiểu Chủng viện Làng Sông, nơi được mệnh danh là một trong những cái nôi của chữ Quốc ngữ. Hay Trại phong Quy Hòa – ốc đảo nhỏ lưu giữ ký ức, kỷ niệm trong những năm tháng cuối đời của thi sĩ Hàn Mặc Tử, đang “làm mưa làm gió” trên khắp nền tảng mạng xã hội qua dự án điện ảnh “Hẹn Em Ngày Nhật Thực” của đạo diễn Lê Thiện Viễn. 

Bên cạnh những bối cảnh phim mang đậm dấu ấn nghệ thuật đó, nếu bạn là người yêu thích khám phá chiều sâu văn hóa và dấu ấn thời gian, mảnh đất này vẫn còn vô vàn điểm đến mang tính lịch sử hào hùng khác mà không thể bỏ qua. Hãy cùng theo chân Đẹp, để khám phá nhiều hơn về xứ Nẫu nhé! 

Trại (Làng) phong Quy Hoà

Nằm nép mình trong một thung lũng xanh bên bờ biển, cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 5km về phía Nam, Trại phong Quy Hòa không chỉ gắn liền với lịch sử y tế Việt Nam, mà còn là một ngôi làng mang đậm giá trị nhân văn và lịch sử. Được thành lập vào năm 1929 bởi linh mục người Pháp Paul Maheu và bác sĩ Lemoine, nơi đây từng là điểm tựa duy nhất của những bệnh nhân phong (Hansen), giúp họ tìm thấy hy vọng giữa nỗi đau bệnh tật. Theo đó, cha Paul Maheu đã dựng một số nhà tranh vách đất cho các bệnh nhân và nhân viên lưu trú. Còn bác sĩ Lemoine dốc hết tài năng, sức lực để điều trị các bệnh nhân. Trại bắt đầu hoạt động với 52 bệnh nhân đầu tiên. Dần dà, số bệnh nhân tăng dần theo năm tháng. 

Nhà thờ Trại phong Quy Hòa

Năm 1933, một cơn bão lớn đã san bằng hầu hết các lán trại nơi đây. Sau sự kiện này, các nữ tu đã quyết tâm xây dựng lại Quy Hòa bằng gạch đá kiên cố. Các công trình như Nhà thờ Quy Hòa (hoàn thành năm 1937), tu viện và các khu nhà ở mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp với tường dày, mái ngói đỏ và các chi tiết trang trí tinh tế. Một điểm độc đáo trong kiến trúc nơi đây là hàng trăm ngôi nhà nhỏ được xây dựng sát nhau nhưng vẫn có khoảng cách hợp lý để đảm bảo sự riêng tư, tạo cảm giác như một ngôi làng yên tĩnh, ấm cúng.

Căn phòng lưu niệm diện tích 25m² – nơi nhà thơ Hàn Mặc Tử nằm điều trị, hiện vẫn lưu giữ nguyên vẹn chiếc giường gỗ, manh chiếu cói và những kỷ vật cuối cùng.

Quy Hòa cũng trở thành cái tên bất tử trong lòng người yêu văn chương nhờ sự hiện diện của thi sĩ Hàn Mặc Tử. Ông nhập viện vào năm 1936 với số thẻ bệnh nhân 1.134. Trong những tháng ngày ở đây, ông đã viết nên các tập thơ kinh điển như “Thơ Điên” (Đau Thương), “Những GIọt Lệ”… Đến ngày nay, những di tích của ông vẫn còn được lưu giữ tại đây. Căn phòng lưu niệm có diện tích 25m² – nơi ông nằm điều trị, hiện vẫn lưu giữ nguyên vẹn chiếc giường gỗ, manh chiếu cói và những kỷ vật cuối cùng. Ngôi mộ cũ của ông (trước khi cải táng về Ghềnh Ráng) vẫn nằm lặng lẽ trong khuôn viên làng phong như một chứng tích về một tài hoa bạc mệnh.

Ngày nay, Quy Hòa không còn là một vùng biệt lập, mà đã trở thành một điểm đến du lịch văn hóa nổi tiếng. Vẻ đẹp của những rặng hoa giấy rực rỡ bên những ngôi nhà cổ hơn 100 năm tuổi chính là minh chứng cho sự hồi sinh mạnh mẽ của con người nơi đây.

Tiểu Chủng viện Làng sông

Trong những ngày qua, cộng đồng mạng và những người yêu điện ảnh đang truyền tai nhau về những thước phim tuyệt đẹp từ dự án “Hẹn Em Ngày Nhật Thực”. Giữa những khung hình nhuốm màu hoài niệm, hình ảnh một ngôi thánh đường mang phong cách Gothic phương Tây hiện lên đầy trầm mặc, bao quanh bởi những hàng sao xanh mướt đã ngay lập tức “gây sốt”. Địa danh ấy chính là Tiểu chủng viện Làng Sông (hay còn gọi là Nhà thờ Làng Sông) – một công trình đã tồn tại hàng trăm năm, mang trong mình nhiều lớp trầm tích văn hóa và lịch sử.

Một phần của Tiểu Chủng viện Làng Sông trong dự án “Hẹn Em Ngày Nhật Thực”.
Ảnh: Nguyễn Đức Hiếu

Ẩn mình giữa những cánh đồng ở huyện Tuy Phước, công trình này không chỉ gây ấn tượng bởi vẻ ngoài mang dáng dấp châu Âu, mà còn bởi vai trò đặc biệt trong tiến trình văn hóa Việt Nam. Công trình này được hình thành từ giữa thế kỷ XIX, ban đầu chỉ là những mái tranh đơn sơ, trước khi được xây dựng lại với diện mạo hoàn chỉnh vào giai đoạn 1925–1927 và giữ gần như nguyên vẹn cho đến hôm nay. Dấu ấn đậm nét nhất của nơi này chính là lối kiến trúc Gothic đặc trưng của châu Âu, với các khung cửa vòm nhọn, những hàng hành lang đối xứng và gam màu vàng ấm áp, tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa uy nghiêm nhưng không kém phần thơ mộng.

Tiểu chủng viện Làng Sông (hay còn gọi là Nhà thờ Làng Sông) đã tồn tại hàng trăm năm, mang trong mình nhiều lớp trầm tích văn hóa và lịch sử. Ảnh: Nguyễn Đức Hiếu
Ảnh: Nguyễn Đức Hiếu

Điểm khiến nơi đây trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở kiến trúc, mà còn ở giá trị học thuật. Trong lịch sử, Tiểu chủng viện Làng Sông được xem là một trong những điểm đánh dấu hành trình hình thành và phát triển của chữ Quốc ngữ. Ngay từ thế kỷ XVII, khu vực này đã nằm trong mạng lưới truyền giáo. Các giáo sĩ tiếp cận và ghi chép tiếng Việt bằng hệ chữ La-tinh. Bên cạnh đó, khu vực này từng đặt nhà in Làng Sông, một trong những cơ sở in ấn sớm góp phần truyền bá chữ Quốc ngữ tại Việt Nam. Chính vì vậy, Tiểu chủng viện Làng Sông thường được xem như một trong những “cái nôi” gắn với quá trình hình thành và phổ biến hệ chữ viết này, bên cạnh các trung tâm khác trong nước như Tân Định (Sài Gòn) và Ninh Phú (Hà Nội). Song song đó, không gian nơi đây từng lưu giữ sách, tài liệu và hoạt động học thuật liên quan đến chữ Quốc ngữ trong những giai đoạn đầu.

Bảo tàng Quang Trung

Nhắc đến mảnh đất Bình Định, người ta không thể không nhớ đến hình tượng người anh hùng “áo vải cờ đào” Nguyễn Huệ – vị vua đã làm nên những chiến công lẫy lừng trong lịch sử dân tộc. Cũng chính từ vùng đất này, Bảo tàng Quang Trung ra đời như một nơi lưu giữ ký ức hào hùng của phong trào Tây Sơn. Tọa lạc tại thị trấn Phú Phong, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định (nay là khối 1A, xã Tây Sơn, tỉnh Gia Lai), Bảo tàng Quang Trung là một trong những bảo tàng danh nhân quy mô và quan trọng bậc nhất Việt Nam. 

Được xây dựng trên chính nền nhà cũ của ba anh em nhà Tây Sơn, với quy mô rộng khoảng 150.000 m². Bảo tàng trưng bày hơn 11.000 hiện vật, tư liệu quý về cuộc khởi nghĩa Tây Sơn, đồng thời tái hiện một giai đoạn lịch sử quan trọng của dân tộc thông qua nhiều hình thức phong phú như không gian trưng bày, biểu diễn nhạc võ và các hoạt động lễ hội truyền thống. Điểm nhấn đặc biệt của quần thể này chính là Điện thờ Tây Sơn Tam Kiệt, cùng hai di tích cực kỳ quý giá còn sót lại từ thời thân sinh vua Quang Trung là cây me cổ thụ trên 200 năm tuổi và giếng nước xưa.

Đến với Bảo tàng Quang Trung, du khách viếng hương tại Đền thờ Tây Sơn Tam Kiệt, tham quan Nhà trưng bày các tư liệu hiện vật thời Tây Sơn. Cùng với đó, du khách cũng được thưởng thức chương trình biểu diễn nhạc võ cổ truyền Tây Sơn – Bình Định, một nét văn hóa đặc sắc, di sản văn hóa phi vật thể thời Tây Sơn được Bảo tàng lưu truyền và phát huy giá trị. Đi cùng với nền trống trận là phần biểu diễn võ thuật cổ truyền Tây Sơn – Bình Định gồm các bài võ trong 18 môn binh khí Tây Sơn và diễn tấu cồng chiêng Tây Nguyên, giúp người xem sống lại những năm tháng quật khởi, hào hùng của dân tộc.

Chùa Thập Tháp

Chùa Thập Tháp (hay còn gọi là Thập Tháp Di Đà Tự) là ngôi tổ đình lâu đời nhất của phái Lâm Tế tại miền Trung, tọa lạc trên đồi Long Bích, thuộc phường Nhơn Thành, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định. Nơi đây gắn với lịch sử hình thành và phát triển của Phật giáo Đàng Trong suốt hơn 3 thế kỷ. Ngôi chùa được Thiền sư Nguyên Thiều khai sơn vào nửa cuối thế kỷ XVII, trên một ngọn đồi hình mai rùa được gọi là đồi Long Bích hay gò Thập Tháp, thuộc phía Bắc thành Đồ Bàn của vương quốc Chăm Pa xưa. Tên gọi “Thập Tháp” bắt nguồn từ khu gò này có mười ngọn tháp do người Chăm xây dựng để bảo vệ thành Vijaya. 

Vườn tháp tổ Chùa Thập Tháp

Trải qua hơn 340 năm với nhiều lần trùng tu, chùa vẫn giữ được vẻ uy nghiêm với lối kiến trúc hình “Khẩu” (口) được xây dựng bằng gạch Chăm và đá ong lấy từ các phế tích tháp cũ. Không gian nơi đây là một quần thể hài hòa gồm chánh điện, nhà phương trượng, khu Tây đường và Đông đường, bao quanh là vườn cây cổ thụ hơn 200 năm tuổi cùng hồ sen rộng lớn trước cổng tam quan. 

Ảnh: Phùng Anh Quốc
Ảnh: Phùng Anh Quốc

Khuôn viên chùa thanh tịnh có hồ sen ngát hương, những hàng cây cổ thụ xanh mát và khu vườn tháp cổ kính gồm 24 bảo tháp của các vị trụ trì qua nhiều thế hệ. Đặc biệt, chùa còn lưu giữ nhiều hiện vật quý báu như quả đại hồng chung đúc từ năm 1893, các bộ kinh cổ và đặc biệt là “Hòn đá chém” gắn liền với những giai thoại lịch sử bi tráng thời kỳ giao tranh Tây Sơn – nhà Nguyễn. Ngoài ra, chùa cũng lưu giữ bộ Đại Tạng Kinh quý giá cùng nhiều bức hoành phi, câu đối cổ mà còn gắn liền với danh tiếng của nhiều bậc cao tăng, tiêu biểu là Quốc sư Phước Huệ – người từng giảng dạy Phật pháp trong hoàng cung nhà Nguyễn. 

Với những giá trị to lớn về lịch sử, văn hóa và kiến trúc, Chùa Thập Tháp đã được công nhận là Di tích Lịch sử – Văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1990, trở thành điểm đến tâm linh không thể bỏ qua đối với du khách khi ghé thăm vùng đất võ Bình Định.

Chùa Bà Nước Mặn

Bên cạnh Chùa Thập Tháp, Chùa Bà Nước Mặn là một trong những dấu tích tâm linh lâu đời và đặc biệt của vùng đất Bình Định, có lịch sử hơn 400 năm. Ngôi chùa được khởi dựng vào khoảng thế kỷ XVI – XVII, thời điểm cảng thị Nước Mặn còn là trung tâm giao thương sầm uất bậc nhất vùng Đàng Trong, nơi diễn ra sự giao thoa văn hóa đặc sắc giữa người Việt, người Hoa và người Chăm. 

Chùa Bà thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu – vị thần phù hộ cho thuyền bè và ngư dân trên biển, cùng với các vị thần như Quan Thánh, Thần Hoàng làng và 12 Bà Mụ, thể hiện lòng tôn kính đối với những bậc tiền nhân có công khai phá vùng đất này. Về kiến trúc, chùa mang dáng vẻ cổ kính theo kiểu chữ Nhất, mặt hướng về phía Nam cạnh dòng sông Cầu Ngói, với các hạng mục như hồ nước, bức bình phong, nhà Tiên tế và Chánh điện được bài trí trang nghiêm, lưu giữ nhiều hoành phi quý giá như “Hộ Quốc Tý Dân” do triều đình nhà Nguyễn ban tặng.

Hằng năm, từ ngày 30 tháng Giêng đến mùng 2 tháng Hai âm lịch, Lễ hội Chùa Bà – Cảng thị Nước Mặn được tổ chức quy mô lớn, thu hút đông đảo du khách thập phương. Đây không chỉ là dịp để người dân cầu mong quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa mà còn là một bảo tàng sống tái hiện không gian văn hóa thương cảng xưa qua các nghi thức rước sắc, hát tuồng, đánh bài chòi và các trò chơi dân gian. Với những giá trị lịch sử và văn hóa đặc biệt, lễ hội này đã chính thức được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, trở thành biểu tượng tâm linh và là niềm tự hào của người dân Bình Định.

Di tích kiến trúc Champa

Di tích kiến trúc Champa tại Bình Định là một trong những dấu ấn tiêu biểu nhất còn lại của vương quốc Champa cổ, gắn liền với thời kỳ vùng đất này từng là kinh đô Vijaya từ thế kỷ XI đến XV. Trên địa bàn tỉnh hiện vẫn còn 8 cụm tháp với tổng cộng 14 công trình, được xây dựng chủ yếu trong giai đoạn hưng thịnh của Champa, tạo nên một quần thể kiến trúc tôn giáo đặc sắc và có quy mô lớn bậc nhất khu vực.

So với các khu di tích Champa khác, tháp Chăm Bình Định thường có quy mô lớn, vươn cao hùng vĩ với các khối hình vững chãi như tháp Dương Long – cụm tháp gạch cao nhất Đông Nam Á, hay quần thể tháp Bánh Ít với sự đa dạng về loại hình kiến trúc độc đáo. Đặc điểm nổi bật của các công trình này là kỹ thuật xây dựng bằng gạch nung khít khao không lộ mạch vữa, kết hợp với các họa tiết trang trí bằng đá sa thạch tinh xảo như chim thần Garuda, vũ nữ Apsara hay các hình tượng chịu ảnh hưởng của nghệ thuật Khmer.

Cụm Tháp Dương Long được xây dựng để thờ các vị thần trong đạo Bàlamôn, bao gồm 3 vị thần tối cao của Ấn Độ giáo gồm Vishnu, Brahma, Shiva cùng các vị vua có công với đất nước. Công trình này được Bộ Văn hóa và Thông tin công nhận là Di tích kiến trúc nghệ thuật Quốc gia.
Tháp Bánh Ít được xây dựng vào khoảng cuối thế kỷ XI, đầu thế kỷ XII bởi người Chăm, với tên gọi ban đầu là tháp Bạc hay Yang Mtian. Đây là nơi thờ cúng các vị thần Hindu như Shiva, Vishnu, Ganesha và tổ chức các nghi lễ tôn giáo của người Chăm. Tháp được công nhận là Di tích Kiến trúc Nghệ thuật cấp Quốc gia vào năm 1982.

Trải qua bao biến thiên của lịch sử, các cụm tháp tiêu biểu khác như tháp Đôi, tháp Cánh Tiên hay tháp Phú Lốc vẫn đứng sừng sững trên những đỉnh đồi hay giữa lòng phố thị, như minh chứng cho trình độ thẩm mỹ bậc thầy của người Chăm cổ, đồng thời là biểu tượng văn hóa linh thiêng, thu hút đông đảo du khách và các nhà nghiên cứu đến khám phá.

The post #WalkOfSummer – Đến Gia Lai mùa này, đừng chỉ đi biển! appeared first on Tạp chí Đẹp.


tham my diamond
https://ift.tt/8SDaGLb
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

“Gương mặt đẹp nhất thế giới” Nana gìn giữ nhan sắc ra sao?

Những ngày tháng 4 này, cựu thành viên After School Nana chiếm sóng mạng xã hội khi liên tục được nhắc đến với màn hoá thân bùng nổ trong “Climax” cùng phản ứng hóa học mượt mà với T.O.P trong MV “Studio54”. Nữ ngôi sao được khen ngợi không chỉ bởi diễn xuất, mà còn bởi vẻ đẹp dường như không bị thời gian chạm tới. Hai lần đứng đầu bảng xếp hạng “Most Beautiful Face in the World” do TC Candler bình chọn, cô không theo đuổi những chuẩn mực hoàn hảo cứng nhắc, mà lựa chọn một lối chăm sóc bản thân tinh tế, đều đặn và mang tính dài hạn. Từ những gì cô ăn vào mỗi sáng đến cách cô nâng niu làn da, tất cả tạo nên một vẻ đẹp không phô trương nhưng đủ khiến người khác phải ngoái nhìn.

Vẻ đẹp đến từ sự cân bằng

Không chỉ dừng lại ở danh xưng idol, Nana ngày càng định hình hình ảnh một diễn viên với chiều sâu và cá tính rõ nét. Vai diễn trong “Mask Girl” mang đến cho cô một diện mạo gai góc hơn, nhưng đồng thời cũng làm nổi bật làn da khỏe mạnh và đường nét sắc sảo vốn có.

Ở Nana, người ta không thấy một vẻ đẹp “gồng mình hoàn hảo”, mà là sự hài hòa giữa thể chất, tinh thần và thói quen sống. Chính sự cân bằng này tạo nên sức hút bền vững, vượt qua những tiêu chuẩn làm đẹp thông thường.

Khởi đầu ngày mới – nuôi dưỡng làn da từ bên trong

Buổi sáng của Nana bắt đầu khi cơ thể còn ở trạng thái “trống”, và cũng chính là lúc cô tập trung nuôi dưỡng từ bên trong. Một miếng ghee butter được sử dụng đầu tiên để cung cấp năng lượng nhanh và hạn chế sự biến động của đường huyết.

Sau đó, cô lần lượt bổ sung nước ép lê để làm dịu cổ họng, tiếp đến là giấm táo pha cùng nước và chanh. Chưa dừng lại ở đó, nước ép cà chua, nguồn cung cấp chất chống oxy hóa tự nhiên, cùng collagen cũng được đưa vào cơ thể ngay trong buổi sáng. Tất cả tạo nên một khởi đầu có phần “đầy đặn”, nhưng lại là cách Nana chăm sóc làn da từ gốc rễ, trước khi nghĩ đến bất kỳ bước dưỡng ngoài da nào.

Chăm sóc toàn diện – khi làn da không chỉ dừng lại ở gương mặt

Trong chương trình “Omniscient Interfering View”, Nana từng khiến nhiều người bất ngờ khi chia sẻ quy trình dưỡng da gần như bao phủ toàn bộ cơ thể. Không chỉ là lớp mask trên gương mặt, cô còn sử dụng các loại mặt nạ chuyên biệt cho tay và chân, như một cách đảm bảo mọi vùng da đều được chăm sóc đồng đều.

Đáng chú ý, khi da chân xuất hiện tình trạng khô hay bong tróc, Nana không lựa chọn cách loại bỏ lớp da chết một cách mạnh tay. Thay vào đó, cô kiên trì dưỡng ẩm để làn da tự phục hồi. Một đôi tất ngủ được sử dụng như bước cuối cùng, giúp “khóa” lại độ ẩm và duy trì sự mềm mại suốt đêm. Đó là cách chăm sóc nhẹ nhàng nhưng mang lại hiệu quả bền vững theo thời gian.

20 phút cho làn da – khoảng lặng cần thiết mỗi ngày

Dù lịch trình bận rộn, Nana vẫn duy trì thói quen dành thời gian cho làn da mỗi ngày. Khi không có nhiều thời gian, cô đắp mặt nạ trong khoảng 20 phút; còn khi có thể thư giãn, khoảng thời gian này có thể kéo dài đến một giờ.

Không đơn thuần là một bước skincare, đây còn là lúc làn da được “thở”, cơ thể được nghỉ ngơi và tái tạo. Với Nana, việc chăm sóc da không phải là một thao tác nhanh gọn, mà là một nghi thức cần sự kiên nhẫn và nhịp điệu chậm rãi.

Cranio therapy – bí mật của thần thái tự nhiên

Bên cạnh các bước chăm sóc da quen thuộc, Nana còn duy trì thói quen tìm đến liệu pháp cranio – một phương pháp giúp cân chỉnh cấu trúc hộp sọ và xương mặt. Không chỉ tác động đến đường nét bên ngoài, liệu pháp này còn hỗ trợ cân bằng hệ thần kinh và duy trì trạng thái ổn định cho cơ thể.

Chính sự cân bằng này góp phần tạo nên thần thái đặc trưng của Nana. một vẻ đẹp không chỉ đến từ bề mặt, mà còn lan tỏa từ bên trong.

Sự nhất quán là nền tảng cho một vẻ đẹp bền vững

Không có sản phẩm “thần kỳ” hay phương pháp tức thì, bí quyết của Nana nằm ở sự đều đặn và hiểu rõ cơ thể. Từ chế độ ăn uống buổi sáng, cách chăm sóc từng vùng da cho đến việc duy trì trạng thái cân bằng tổng thể, tất cả đều được lặp lại mỗi ngày một cách nhẹ nhàng nhưng kỷ luật.

Giữa những xu hướng làm đẹp liên tục thay đổi, lựa chọn của Nana lại khá giản dị: chăm sóc bản thân một cách kiên trì, tinh tế và không vội vàng. Có lẽ, điều Nana theo đuổi không phải là việc giữ mãi một diện mạo hoàn hảo, mà là duy trì một cơ thể khỏe mạnh và một nhịp sống ổn định. Và chính từ đó, vẻ đẹp dần trở thành hệ quả – nhẹ nhàng, bền vững và không cần cố gắng quá nhiều để chứng minh.

The post “Gương mặt đẹp nhất thế giới” Nana gìn giữ nhan sắc ra sao? appeared first on Tạp chí Đẹp.


tham my diamond
https://ift.tt/8SDaGLb
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond

Đạo diễn Lê Thiện Viễn: “Tôi muốn kể câu chuyện của mình”

Năm năm – quãng thời gian đạo diễn Lê Thiện Viễn tạm “gác ống kính” rời xa màn bạc, hóa ra cũng ngần ấy năm anh gom nhặt xúc cảm, chắt chiu từng chút dư vị đời thường để trở lại cùng với câu chuyện được chính anh đặt bút – “Hẹn em ngày nhật thực”. Đủ chín muồi, đủ trầm lắng, và cũng đâu đó gọi về một thuở hồn nhiên, anh gửi gắm đến điện ảnh Việt một tình yêu tinh khôi giữa lòng đức tin, đưa ta về với những ngày xưa cũ, về những rung động chân phương.

“Tôi muốn kể một câu chuyện khiến người xem rung động”

Xin chào đạo diễn Lê Thiện Viễn, phải nói là rất vui khi thấy anh trở lại với điện ảnh với “Hẹn em ngày nhật thực”. Không biết khi ngồi và ngẫm lại hành trình đã qua, anh có bao giờ nghĩ về “cơ duyên” đã đưa mình đến với điện ảnh không?

Có chứ… với tôi, đó là một chặng đường khá dài. Nhiều khi ngồi nghĩ lại, tôi có cảm giác mọi ngã rẽ trong đời mình đều dẫn đến điện ảnh, chứ ban đầu tôi chẳng hề định trước. Hồi còn ở quê, tôi hay được bạn bè, anh chị khóa trên nhờ vẽ minh họa trong mấy quyển lưu bút. Lúc đó cũng gọi là “có tiếng” một chút (cười), chủ yếu vì vẽ đẹp thôi. Sau đó tôi thi vào ngành kiến trúc, đi học, tốt nghiệp rồi đi làm một thời gian. Nhưng đến khi cầm máy ảnh, tôi mới nhận ra mình thật sự yêu nhiếp ảnh. Rồi từ nhiếp ảnh, tôi bắt đầu tham gia các dự án âm nhạc với ca sĩ. Cũng từ đó, mọi người dần gọi tôi là “đạo diễn”. Sau đó nữa, tôi thử sức với quảng cáo, rồi làm dựng phim… cứ thế mà đi, mà học. Vậy đấy, mọi thứ cứ đưa tôi đi đến ngày hôm nay. 

Anh có bị chạnh lòng khi tên thường gắn với mác là “đạo diễn tay ngang” không?

Tôi tay ngang thật mà (cười). Tôi chẳng nghĩ gì nhiều đâu, nói chung là tôi bình thường trước các danh xưng đó. Tôi chỉ tập trung vào hiện tại mình đang làm thôi. 

Thú thật xuất phát điểm của tôi không phải là một người được đào tạo bài bản về làm phim, nên khó khăn là việc chẳng thể tránh khỏi, đặc biệt là khâu xây dựng đường dây kịch bản. Nhưng tôi nghĩ, mình có cách để bù lại. Tôi đi học thêm, rồi vừa làm vừa học. Mỗi dự án là một lần mình hiểu thêm một chút, sửa mình một chút. Như hai bộ phim trước, dù đó là câu chuyện của người khác viết, nhưng việc được tham gia đóng góp cũng giúp tôi dần hiểu một kịch bản cần gì, vận hành ra sao. Đến một thời điểm, tôi quyết định, ở bộ phim thứ ba này, tôi phải kể câu chuyện của mình. Tôi muốn kể một câu chuyện khiến người xem rung động, giống như tôi năm đó khi xem “Mắt Biếc” của Victor Vũ. Tôi vẫn nhớ mình đã xúc động ra sao, đã thương Ngạn như thế nào… và tôi muốn làm một bộ phim như thế.

Có phải vì thế, anh mất đến 5 năm “lùi lại một nhịp” kể từ “‘Em’ là của em” không?

Nếu nói về khoảng thời gian đó, tôi thấy mình hồn nhiên lắm. Cũng tâm tư như giờ thôi, nhưng tâm huyết và vui vẻ với nghề lắm. “Vu quy đại náo” với “‘Em’ là của Em” phần nào nói về con người tôi lúc đó. Nhưng khi xong phim thứ hai, như tôi đã chia sẻ, tôi nghĩ dự án kế tiếp phải tốt hơn hai phim vừa rồi thôi: “Mình phải có cái gì đó khác, bản thân phải khác, thì bộ phim mình mới có gia vị khác được.” 

Thế rồi 5 năm đi qua, tôi trầm lắng hơn ngày xưa. Nhiều câu chuyện liên tiếp xảy đến, những người xung quanh rời đi, tôi cảm nhận rõ hơn sự vô thường của cuộc sống. Cũng từ những chất liệu cảm xúc đó, tôi dành hai năm đặt bút viết “Hẹn em ngày nhật thực.” Tôi ngỏ lời với biên kịch Toto Chan, mời chị cùng xây dựng một câu chuyện về đức tin. 

Năm năm anh đã trải qua những gì để xây dựng kịch bản này vậy?

Tôi vẫn trong nhịp sống bình thường thôi (cười). Nếu nhìn lại, có lẽ mọi thứ bắt đầu từ năm 2021, thời điểm dịch Covid khiến cuộc sống chậm lại, tôi chiêm nghiệm sâu sắc hơn về sinh – lão – bệnh – tử. Mỗi khi một chuyện buồn hay vui đi qua, tôi thường suy ngẫm rất lâu. Có cảm giác như mình trở nên nhạy cảm hơn với “mất mát” ấy. Tôi hay nghĩ về cảm giác của người ở lại, họ sẽ như thế nào. Có những lúc, chỉ là một chuyến xe đò về quê, đi ngang qua những ngôi mộ bên đường, tôi tự hỏi: những ngôi mộ đó là của ai? Có ai nhang khói họ không? Họ đã từng có một tình yêu, từng có một cuộc đời như thế nào? Những câu hỏi đó khiến tôi đau đáu về sự kết nối mong manh giữa con người với nhau. 

Nhưng có lẽ giai đoạn mà cảm xúc của tôi rối ren nhất là khi “Hẹn em ngày nhật thực” đóng máy. Tôi chẳng biết diễn tả sao, chỉ nhớ là mình lên Đà Lạt ngay thôi. Tôi thậm chí còn không dám xem lại những hình ảnh hậu trường; chỉ cần lướt qua một chút thôi là đã bật khóc. Bạn biết không, khi làm phim, có những cảnh quay mà vừa bước ra hiện trường, chưa bấm quay, tôi và ekip đã rơi nước mắt rồi. Có thể với người ngoài sẽ không hiểu nhưng với tôi, đó là kết quả của hai năm sống cùng câu chuyện, đi cùng nhân vật, đặc biệt là nhân vật Thiên.  Nói vậy thôi, chứ thực tế, tôi không có nhiều thời gian để “chữa lành” lắm đâu, do sau vài ngày nghỉ là lao vào phòng dựng phim rồi.

Luôn có một đức tin song hành

Để khán giả thương nhân vật, ắt hẳn, đạo diễn phải khiến diễn viên thương nhân vật của mình trước đã, anh nhỉ? Không biết anh đã xây dựng mối liên hệ giữa họ như thế nào, mà cảm giác như Thiên Ân, ngỡ đâu vai diễn này vốn dĩ sinh ra là để dành riêng cho cô ấy vậy?

Thực ra, “Thiên Ân” là một cái tên khá phổ biến trong Công giáo, một cái tên rất đẹp – “hồng ân của Chúa”. Tôi chọn tên Thiên Ân cho nhân vật, hay Thiên Ân và An Thiên trong phim đơn giản là vậy thôi. Nếu nói về chuyện “đo ni đóng giày” thì là vai bà Hoa dành cho NSND Lê Khanh mới đúng. Khi viết nhân vật người mẹ, tôi đã nghĩ ngay đến chị.

Còn với nhân vật An Thiên, tính cách của nhân vật này lại được xây dựng dựa khá nhiều trên chính bản thân tôi. Bạn biết đây, khi viết, dù không cố ý, nhưng những suy nghĩ, cách hành xử của mình trong đời sống sẽ tự nhiên đi vào nhân vật. Đặt trong một hoàn cảnh cụ thể, tôi thường viết theo phản xạ: nếu là tôi, tôi sẽ làm gì, sẽ nói gì. Có những lúc tôi cũng tự hỏi tại sao mình lại viết nhân vật như vậy, nhưng rồi  thấy điều đó cũng ổn, thậm chí còn dễ thương. Một nhân vật hơi trẻ con, nhưng cũng chững chạc, thêm một chút nghệ sĩ lẫn bụi bặm của người thợ điện, thế là tình cờ, tôi để ý đến Khương Lê. May mắn thay, bạn ấy sắp xếp được lịch để tham gia, và thế là chúng ta có Thiên như vậy trên màn ảnh.

Anh có lường trước được rằng câu chuyện mà anh nâng niu trong phim sẽ gặp phải những “cơn gió ngược” khi bước ra rạp chiếu, nhất là với một chủ đề nhạy cảm như chuyện người trong – kẻ ngoài đạo không?

Dĩ nhiên là có rồi. Nhưng khi đặt bản thân cũng là một người Công giáo, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không căng thẳng đến thế (cười). Tôi cũng có tham khảo kiến các cha, các sơ về câu chuyện trong phim, và may mắn nhận được sự ủng hộ. Thậm chí, các sơ còn nói rằng nếu kể một câu chuyện tôn giáo mà mọi thứ đều hoàn hảo, thì giống như người nhà tự khen nhau thôi. Nên tôi càng tin việc bóc tách những góc tối là điều cần thiết, để nhìn thấy và thay đổi. Giống như việc Thiên trong phim là một người ngoại đạo, muốn hiểu người mình yêu nên đi học đạo. Ở góc nhìn của tôi, điều đó dễ thương lắm. Một người ngoại đạo, chỉ cần họ sẵn sàng bước vào nhà thờ, tìm hiểu về Chúa, còn việc họ có tin hay không là chuyện của tương lai. Điều quan trọng là mở cửa cho họ trước đã.

Đứng giữa nhiều luồng ý kiến đa chiều, anh đối mặt như thế nào?

Tôi đơn giản lắm, khen thì vui, chê thì buồn thôi. Nhưng chung quy lại, tôi nhận thấy bản chất vấn đề vẫn nằm ở góc nhìn của mỗi người. Với tôi, cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp đẽ. Tuy nhiên, mọi sự đều có lý do. Như bà Hoa chẳng hạn, nếu chỉ nhìn những trích đoạn ngắn trên mạng, nhiều người sẽ cảm thấy khó chịu, thậm chí chỉ trích ngay. Nhưng khi xem trọn vẹn câu chuyện, họ sẽ nhận ra hoàn cảnh, lý do khiến bà hành xử như vậy. 

Vậy dụng ý về đức tin của anh trong “Hẹn em ngày nhật thực” là gì?

Ngay từ câu chuyện, tên nhân vật, đến cách bài trí, tôi muốn trong những khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời nhân vật luôn có Chúa chở che. Đó là cách tôi gợi nhắc rằng con người luôn có một đức tin song hành. Những “rào cản” mà bộ phim nói đến thực ra ở đời sống tồn tại ở rất nhiều dạng khác nhau trong đời sống: vùng miền, quốc tịch, hoàn cảnh gia đình… Tôn giáo chỉ là một trong những “lớp” của những rào cản đó mà thôi. Điều tôi muốn là khi xem phim, nếu ai đang có những định kiến như vậy, họ có thể nhận ra và thay đổi. Còn nếu không, thì mỗi người cũng có thể rút ra cho mình một điều gì đó như việc trân trọng người mình đang yêu khi họ vẫn còn bên cạnh. 

Cảm ơn những chia sẻ thú vị của anh!

The post Đạo diễn Lê Thiện Viễn: “Tôi muốn kể câu chuyện của mình” appeared first on Tạp chí Đẹp.


tham my diamond
https://ift.tt/8SDaGLb
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond