Lạm dụng tẩy tế bào chết khi hàng rào bảo vệ da suy yếu có thể khiến da kích ứng, mất nước và xuất hiện dấu hiệu lão hóa rõ hơn.tham my diamond
https://ift.tt/atFAlYz
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond
Lạm dụng tẩy tế bào chết khi hàng rào bảo vệ da suy yếu có thể khiến da kích ứng, mất nước và xuất hiện dấu hiệu lão hóa rõ hơn.“Bộ sưu tập hiện thực hóa ý tưởng về một buổi dạ tiệc dần chuyển thành một bữa tiệc tại gia” – Đó là hình ảnh mà Jonathan Anderson muốn kể qua bộ sưu tập Dior Men Xuân Hè 2027 đầu tiên của anh cho Dior.

Bối cảnh trình diễn tại Bảo tàng Musée Nissim de Camondo ở Paris càng củng cố ý niệm đó của Jonathan Anderson. Tọa lạc trong một dinh thự thế kỷ XVIII, bảo tàng hiện đóng cửa để trùng tu, khiến không gian mang vẻ đẹp của sự dang dở. Chính trạng thái chưa hoàn tất đó lại cộng hưởng với tinh thần xuyên suốt bộ sưu tập: vẻ chỉn chu của nghệ thuật may đo được đặt cạnh những chi tiết cố ý phá vỡ sự hoàn hảo, để tạo nên một ngôn ngữ mới cho Dior dưới thời Jonathan Anderson.
Không chỉ dừng ở mặt thị giác, Anderson còn mở rộng câu chuyện bằng âm thanh. Nhà sản xuất kiêm DJ người Anh Fred Again đảm nhận phần nhạc cho 66 thiết kế trên sàn diễn. “Anh ấy sáng tác hoàn toàn phần nhạc mới cho buổi diễn, sau đó phối khí và thu âm lại từ đầu“, Anderson chia sẻ với báo giới. Và như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước, Paris bước vào một ngày nắng nóng đúng lúc show diễn bắt đầu. Giữa những nhịp điện tử dồn dập và các thiết kế giàu năng lượng, bầu không khí nhanh chóng chuyển từ vẻ trang trọng của một buổi dạ tiệc sang sự phóng khoáng của một buổi họp mặt tại nhà đúng như ý tưởng Anderson đã hình dung ngay từ đầu.






Ngay từ những thiết kế đầu tiên, Jonathan Anderson đã bộc lộ sự chuyển hướng trong ngôn ngữ thiết kế của mình tại Dior. Nếu trước đây bộ âu phục thường gắn với vẻ quyền uy và tính chuẩn mực của nghệ thuật may đo, thì lần này chúng được nhìn qua lăng kính của kỹ thuật giải cấu trúc. Anderson tháo rời những quy chuẩn vốn định hình nên một chiếc blazer kinh điển: lớp dựng ngực, đệm vai và các chi tiết tạo phom được lược bỏ để trả lại cho trang phục sự mềm mại và chuyển động tự nhiên. Kết quả là những bộ com-lê mang phom dáng buông lỏng, nhẹ hơn và gần với cơ thể người mặc hơn.
Điểm đáng chú ý nằm ở cách xử lý chất liệu. Thay vì dệt họa tiết kẻ sọc trực tiếp vào vải theo kỹ thuật truyền thống, Anderson in chúng lên lớp voan xuyên thấu, khiến những đường kẻ vốn là biểu tượng của âu phục kinh điển trở nên mờ ảo như đang lơ lửng trên bề mặt trang phục. Những bộ tuxedo và com-lê quen thuộc vì thế không còn cứng cáp nữa, mà mang theo độ rủ, sự mong manh và những dấu vết của kỹ thuật xử lý tạo hiệu ứng sờn, rách nhẹ ở viền vải. Đó là cách Anderson khẳng định vẻ tinh tế không nhất thiết phải được biểu đạt bằng sự chỉn chu và nghiêm cẩn tuyệt đối.






Nếu nửa đầu bộ sưu tập được đặt trong nền màu trầm như đen và beige, thì phần sau mở ra với bảng màu sáng hơn. Hồng, xanh lá, xanh dương và cam xuất hiện dày đặc, tạo nên cảm giác chuyển dịch từ kiểm soát sang giải phóng năng lượng, như thể bữa tiệc đã đi qua điểm khởi đầu và bước vào cao trào. Sự thay đổi còn ở việc tái định nghĩa chức năng của trang phục. Những bộ đồ pyjama vốn gắn với không gian riêng tư nay được đặt vào đời sống thường nhật, thậm chí tiến gần hơn đến ngữ cảnh công sở. Khi đi cùng những chiếc áo khoác dài mang sắc xanh xô thơm hay xanh baby, các lớp trang phục bắt đầu tạo ra một cấu trúc cân bằng giữa sự buông lỏng và tính định hình.
Trên nền đó, các chất liệu bắt sáng được xử lý như một lớp chuyển động thứ hai của trang phục. Cardigan dệt kim đính kim sa, quần dài phủ sequin và shorts ánh kim phản chiếu ánh sáng theo từng bước đi của người mẫu, khiến bề mặt trang phục không còn tĩnh mà luôn thay đổi theo góc nhìn và nhịp chuyển động. Sự đối lập giữa tinh thần dạ tiệc và cảm giác đời thường vì thế được đặt cạnh nhau trong cùng một khung hình, tạo ra một trạng thái giao thoa liên tục giữa hai ngữ cảnh vốn thường tách biệt.




Jonathan Anderson tiếp cận di sản của Dior như nguồn chất liệu để đối thoại. Trong bộ sưu tập này, những dấu ấn lịch sử được đưa trở lại bằng các thủ pháp đánh lừa thị giác, khiến quá khứ hiện diện theo một cách mới thay vì chỉ được tái dựng nguyên vẹn. Một trong những chi tiết tiêu biểu là chiếc áo sơ mi lụa thêu mô phỏng họa tiết từ mẫu khăn choàng biểu tượng trong bộ sưu tập Haute Couture Thu Đông 1979. Thay vì xuất hiện dưới dạng một phụ kiện độc lập, họa tiết này được chuyển trực tiếp lên thân áo, biến ký ức lưu trữ của nhà mốt thành một phần của trang phục đương đại.
Những mô-típ kinh điển như họa tiết nanh sói (houndstooth) cũng được làm mới bằng kỹ thuật in thay cho dệt. Sự thay đổi về phương pháp xử lý khiến bề mặt vải trở nên nhẹ hơn, đồng thời tạo nên hiệu ứng thị giác khác biệt khi quan sát ở nhiều khoảng cách. Trong khi đó, chiếc khăn choàng bằng xích kim loại từng xuất hiện trong bộ sưu tập Cruise 2027, tiếp tục được Anderson khai thác, kết hợp cùng cổ áo len hoặc những chiếc áo khoác có đường cắt lệch tâm. Chính những chi tiết tưởng như ngẫu hứng đó đã phá vỡ sự ngay ngắn vốn gắn liền với âu phục truyền thống, mang đến hình ảnh một người đàn ông ăn mặc chỉn chu nhưng không bị ràng buộc bởi sự hoàn hảo tuyệt đối.




Sự dịch chuyển trong tư duy thiết kế của Jonathan Anderson còn lan sang hệ phụ kiện. Ở mảng giày dép, những đôi giày da lộn buộc dây mang phom dáng cổ điển được thêu tay bằng các mô-típ lấy cảm hứng từ kỹ thuật thêu thế kỷ XIX, gợi nhắc đến truyền thống thủ công vốn là nền tảng của Dior. Trái ngược với sự chỉn chu đó, các đôi bốt cao cổ lại được xử lý bề mặt theo hướng xù sợi và sần ráp. Sự đối lập giữa hai cách hoàn thiện cho thấy Anderson không xem kỹ nghệ thủ công và tinh thần phá cách là hai thái cực, mà đặt chúng cùng tồn tại trên một hệ quy chiếu.
Ý tưởng này tiếp tục được phát triển ở các thiết kế túi xách. Một tấm chăn dệt mang họa tiết răng cưa cổ điển được tái cấu trúc thành chiếc túi cầm tay ngoại cỡ, giữ nguyên cảm giác của vật dụng nguyên bản nhưng mang công năng hoàn toàn mới. Trong khi đó, họa tiết Cannage xuất hiện trên những chiếc túi tote bằng denim có bề mặt mềm và phom dáng rộng rãi. Khi một mô-típ gắn với thế giới Haute Couture được đặt lên chất liệu gắn liền với trang phục thường nhật, ranh giới giữa xa xỉ và tính ứng dụng cũng trở nên linh hoạt hơn. Có lẽ đó cũng là định hướng Anderson đang xây dựng cho Dior Men: một tủ đồ vẫn mang giá trị thủ công và di sản của nhà mốt, nhưng đủ gần gũi để hiện diện trong nhịp sống hằng ngày.



Dưới đây là toàn bộ buổi trình diễn giới thiệu bộ sưu tập Dior Men Xuân Hè 2027:
[This post contains video, click to play]
The post BST Dior Men Xuân Hè 2027: Cuộc vui giàu năng lượng appeared first on Tạp chí Đẹp.
Có một nghịch lý vẫn hiện diện trong nhiều gia đình Việt: tình yêu luôn ở đó, nhưng lời yêu thương lại hiếm khi nói ra. Điều đó càng dễ bắt gặp trong mối quan hệ giữa bố và con trai. Cảm xúc của họ thường thể hiện qua những cử chỉ âm thầm. Lớn lên trong cộng đồng người Việt tại Cộng hòa Séc, giữa hai nền văn hóa với những khác biệt về cách bộc lộ tình cảm, anh chọn trở về với ký ức tuổi thơ qua bộ phim đầu tay “Trường Hè, 2001”. Không chỉ là một hành trình nhìn lại gia đình, tác phẩm còn mở ra cuộc đối thoại về khoảng cách giữa các thế hệ – những người luôn yêu thương nhau nhưng không phải lúc nào cũng biết cách để đối phương cảm nhận được điều đó.
![]()
Xin chào đạo diễn Dužan Dương. Cảm ơn anh đã dành chút thời gian trò chuyện với Tạp chí Đẹp trong một dịp rất đặc biệt – Ngày Gia đình.
Xin chào các độc giả của Tạp chí Đẹp. Tôi là đạo diễn Dužan Dương!

Ngay từ nhan đề của dự án “Trường Hè, 2001”, khán giả dễ hình dung đây sẽ là một bộ phim về tuổi trẻ hay hành trình trưởng thành. Thế nhưng càng theo dõi, càng nhận ra trung tâm của câu chuyện lại là gia đình. Nhìn lại “Mat Goc”, “Bố Hải”, dường như gia đình và mối quan hệ giữa các thế hệ luôn là điều anh muốn đào sâu?
Thú thật, đến bây giờ tôi vẫn đang học để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “gia đình”.
Bố mẹ tôi thuộc thế hệ người Việt đầu tiên sang Cộng hòa Séc lập nghiệp. Ngày rời quê hương, họ mang theo một gánh nặng là phải thành công. Với nhiều gia đình người Việt ở nước ngoài, thành công chưa bao giờ chỉ là câu chuyện của một cá nhân. Đó còn là kỳ vọng của cả gia đình phía sau, của những người đã chắt chiu từng đồng để con em mình có cơ hội đổi đời nơi đất khách. Nếu thất bại, cảm giác đó không dừng lại ở bản thân, mà còn là món nợ với những hy sinh của người ở lại.
Lớn lên, tôi mới hiểu bố mẹ cũng là những người mang trong mình nhiều vết hằn của thế hệ trước. Họ trưởng thành trong một đất nước đi qua chiến tranh, thiếu thốn và những năm tháng mưu sinh không dễ dàng. Họ luôn muốn dành cho con một cuộc sống đủ đầy hơn mình từng có. Nhưng cũng chính vì phải dành phần lớn thời gian để mưu sinh, tôi của ngày đó nhiều khi trở thành một khoảng lặng trong cuộc sống của bố mẹ.

Khoảng lặng đó theo chúng tôi đến khi trưởng thành. Dù sống cùng một mái nhà, giữa bố mẹ và tôi luôn tồn tại một khoảng cách. Chúng tôi yêu thương nhau, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu để nói điều đó. Khi trở thành một người bố, tôi không muốn con lớn lên với cảm giác cô đơn mà mình từng trải qua. Tôi muốn con luôn biết rằng, dù ở bất cứ giai đoạn nào của cuộc đời, bố vẫn hiện diện và đồng hành cùng con.
Có lẽ vì thế mà định nghĩa về gia đình của tôi cũng thay đổi theo thời gian. Gia đình không chỉ là nơi những người có chung huyết thống sống cùng nhau. Đó là nơi mỗi người cảm nhận được sự quan tâm, sự hiện diện của nhau trong đời sống hằng ngày. Và sau tất cả, điều giữ một gia đình ở lại với nhau vẫn luôn là tình yêu.

Với những người lớn luôn mong cầu hai chữ “ổn định” cho con cái, việc anh từ bỏ ngành kinh tế để chọn đi theo nghệ thuật chắc hẳn là một cú sốc không nhỏ. Nhớ lại ngày đó, bố mẹ anh đã đón nhận bước ngoặt này như thế nào?
Thật ra, từ nhỏ tôi đã là kiểu người làm nhiều hơn nói. Có chuyện gì cũng tự quyết, tự chịu, hiếm khi chia sẻ với bố mẹ. Có lẽ nói tôi là một đứa “nổi loạn trong im lặng” cũng không sai.
Đến bây giờ tôi vẫn nhớ những lần va chạm với bố chỉ vì những điều rất nhỏ. Hồi tuổi teen, tôi thích vuốt gel dựng tóc. Một hôm bố đi làm về nhìn thấy, hai bố con cãi nhau một trận. Rồi có lần học hè, vì mắc lỗi, giáo viên nói: “Nếu em không muốn học thì cứ về nhà đi”. Tôi nghe xong liền thu dọn đồ đạc rồi đi về thật. Tối hôm đó, khi bố tan làm, tôi nhận một trận đòn nhớ đời. Ai đã xem “Trường Hè, 2001” chắc cũng sẽ phần nào hình dung cách bố “xử lý” những lần nổi loạn của tôi ngày đó (cười).

Lớn hơn một chút, sự nổi loạn không còn thể hiện bằng những lần cãi vã, mà bằng những quyết định tôi giữ kín cho riêng mình. Từ một sinh viên kinh tế chuyển sang nhảy múa rồi làm phim, tôi chưa từng chủ động nói với bố mẹ. Tôi từng nói dối là đi học để lén đi tập nhảy, rồi âm thầm nộp hồ sơ vào trường điện ảnh. Chỉ đến khi cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, tôi mới báo với gia đình và chấp nhận học cùng lúc hai trường để bố mẹ yên tâm.
Nhưng mọi chuyện không diễn ra như tôi kỳ vọng. Chỉ sau một học kỳ, tôi bị buộc thôi học vì mâu thuẫn với giảng viên. Giấc mơ điện ảnh tưởng như khép lại từ đó. Tôi quay về hoàn thành chương trình cử nhân kinh tế, phần vì muốn có một con đường ổn định, phần vì muốn bố mẹ yên lòng. Đến ngày nhận bằng tốt nghiệp, tôi thậm chí không báo để bố mẹ đến dự. Trong lòng tôi hiểu rất rõ, tấm bằng này không phải điều mình theo đuổi.

Nhiều năm sau, khi “Trường Hè, 2001” có buổi công chiếu đầu tiên, tôi lại là người nhất quyết mời cả gia đình đến rạp. Bởi chỉ đến khoảnh khắc nhìn tên mình xuất hiện trên màn ảnh, giữa những người thân ngồi phía dưới, tôi mới có cảm giác mình thực sự hoàn thành một hành trình. Nếu lễ tốt nghiệp đánh dấu thời điểm một người bước ra khỏi giảng đường, thì với tôi, buổi công chiếu hôm đó mới là lễ tốt nghiệp thật sự của cuộc đời. Đó cũng là lần đầu tiên tôi có thể nói với bố mẹ bằng chính bộ phim của mình: đây mới là con đường con đã chọn.

Như anh chia sẻ rằng buổi công chiếu “Trường Hè, 2001” mới là “lễ tốt nghiệp” thật sự của cuộc đời mình. Vậy trong “lễ tốt nghiệp” hôm đó, bố mẹ đã đón nhận thành quả của anh ra sao?
Dù chưa bao giờ nói ra, tôi biết ngày mình lặng lẽ đi nhận bằng cử nhân kinh tế mà không báo với gia đình, bố mẹ đã buồn. Có lẽ vì thế, khi nhìn thấy họ có mặt trong buổi công chiếu phim tại Liên hoan phim Karlovy Vary, giữa khán phòng hơn 2.000 khán giả, tôi thực sự xúc động. Nhưng đúng như cách gia đình tôi vẫn luôn đối xử với cảm xúc, chẳng ai nói gì cả. Tôi cũng không biết đó có phải là truyền thống của nhà mình hay không (cười).
Đến khi bộ phim kết thúc, em trai chạy lại bảo mẹ đã khóc rất nhiều. Còn bố vẫn im lặng. Hai bố con chỉ bước đến rồi ôm nhau. Lúc đó tôi nhận ra, có những thời điểm lời nói không còn cần thiết nữa. Cái ôm của bố đã nói thay tất cả, cả sự thấu hiểu lẫn sự công nhận mà tôi chờ đợi suốt nhiều năm. Điều thú vị là ở nhà, chúng tôi gần như không bao giờ nói về công việc của nhau. Thế nhưng trên mạng xã hội, tôi lại thường thấy bố mẹ chia sẻ các bài viết về phim của tôi, về những liên hoan phim hay giải thưởng mà tôi tham gia. Đó là cách họ quan tâm, vẫn lặng lẽ như từ trước đến nay.

Tôi nhớ thời làm “Mat Goc”, bộ phim ngắn đầu tiên của mình, bố và cả họ hàng ở Việt Nam sẵn sàng tham gia diễn xuất, hỗ trợ tôi mà không một lời đắn đo. Đến khi bộ phim có những thành công đầu tiên, cái tên Dužan Dương bắt đầu được biết đến nhiều hơn tại Cộng hòa Séc, bố mẹ vẫn không nói với tôi một câu khen ngợi. Nhưng tôi biết, từ thời điểm đó, họ đã thôi lo lắng về lựa chọn của con trai và bắt đầu tin rằng tôi có thể đi đến cùng với con đường mình đã chọn.
Điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả là câu chuyện đó không chỉ dừng lại ở tôi. Sau tôi, em trai cũng trở thành đạo diễn. Còn cô em gái út, năm nay mới 16 tuổi, gần đây thủ thỉ rằng sau này em cũng muốn làm phim như hai anh. Nghĩ lại mới thấy, con đường này chưa bao giờ chỉ là hành trình của riêng tôi. Phía sau mỗi bộ phim, mỗi quyết định, mỗi lần vấp ngã rồi đứng dậy, gia đình vẫn luôn ở đó.

Lớn lên giữa hai nền văn hóa, anh đã nhận ra cách các gia đình Việt thể hiện tình cảm rất khác với những gia đình ở Cộng hòa Séc như thế nào?
Tôi nghĩ nhiều bậc bố mẹ châu Á dường như mang trong mình một sự dè dặt khi nói về cảm xúc. Họ yêu thương, nhưng lại quen thể hiện bằng trách nhiệm, sự hy sinh hay những lo toan thường nhật hơn là bằng lời nói. Có lẽ đó cũng là cách họ được nuôi dạy và lớn lên.
Khi nhìn lại tuổi thơ, tôi nhận ra điều mình thiếu không hẳn là một gia đình. Tôi vẫn có em trai để lớn lên cùng, vẫn có những bữa cơm, những buổi sinh nhật hay dịp đoàn viên đủ đầy tiếng cười. Điều khiến tôi luôn cảm thấy thiếu vắng là sự hiện diện của một người bố theo đúng nghĩa của một người dẫn đường.

Bố chưa từng ngồi xuống để chỉ cho tôi những điều rất nhỏ, như cách cầm một cây búa, dùng một chiếc tua vít hay sửa một món đồ trong nhà. Nghe thì có vẻ vụn vặt, nhưng chính những khoảnh khắc như vậy mới là lúc bố và con ở cạnh nhau, trò chuyện và truyền cho nhau những bài học của cuộc sống. Giữa hai bố con tôi gần như không có những khoảng thời gian như thế.
Mẹ cũng tất bật với công việc mưu sinh nên không thể ở bên các con nhiều như bà mong muốn. Nhưng tình yêu của mẹ luôn hiện diện qua những bát phở nóng hay những bữa cơm chuẩn bị mỗi ngày. Còn với bố, ký ức của tôi chủ yếu là những câu hỏi han ngắn ngủi, những cuộc trò chuyện dở dang và một khoảng cách mà cả hai đều không biết bắt đầu lấp đầy từ đâu.

Có lẽ vì thế, khi xây dựng gia đình của riêng mình ở châu Âu, điều vợ chồng tôi luôn thống nhất là con trai sẽ không bao giờ phải băn khoăn liệu bố mẹ có yêu mình hay không. Chúng tôi ôm con mỗi ngày, nói lời yêu thương mỗi ngày và cố gắng hiện diện trong những điều nhỏ bé nhất của tuổi thơ con. Tôi không nghĩ mình đang sửa chữa quá khứ. Quá khứ đã làm nên con người tôi hôm nay. Nhưng vì từng biết cảm giác thiếu vắng, tôi càng hiểu sự hiện diện của bố mẹ có ý nghĩa đến nhường nào đối với một đứa trẻ. Và đó cũng là điều tôi muốn dành cho con mình, trọn vẹn hơn những gì tôi từng có.
Trong những câu chuyện anh kể, bố mẹ và con trai đều ít nhiều bước vào thế giới điện ảnh của anh. Nhưng phía sau những bộ phim còn có một người luôn đồng hành là vợ anh. Chị đã ảnh hưởng đến con người và cách anh làm phim như thế nào?
Vợ tôi cũng là một nhà làm phim. Cô ấy làm sản xuất, cũng là người gốc Việt và lớn lên ở Cộng hòa Séc giống tôi.
Chúng tôi quen nhau từ khi tôi mới 8 tuổi. Hai đứa sống cùng thành phố, nhưng lúc đó tôi chỉ là một cậu bé thích cô bạn hơn mình một tuổi. Còn cô ấy thì… chẳng để ý gì đến tôi cả (cười). Sau này, cả hai trở thành bạn thân nhờ những cuốn “Harry Potter” chuyền tay nhau. Nghĩ lại, tôi vẫn thấy thật thú vị khi một tình bạn bắt đầu từ những trang sách, rồi nhiều năm sau lại đưa chúng tôi đến cùng một con đường.
Trong hành trình làm phim, cô ấy luôn là người đồng hành gần gũi nhất của tôi. Với vai trò nhà sản xuất, cô ấy cùng tôi đi qua những giai đoạn nhiều áp lực nhất, từ lúc dự án chỉ còn là một ý tưởng đến khi bộ phim hoàn thành. Và cũng chính trong quãng thời gian miệt mài đó, con trai chúng tôi chào đời.

Có những đợt tôi phải theo đoàn phim nhiều ngày liên tiếp, gần như vắng mặt ở nhà. Một mình cô ấy vừa chăm con, vừa quán xuyến mọi việc để tôi có thể toàn tâm cho bộ phim. Nếu không có sự đồng hành của vợ, có lẽ tôi đã không thể đi được đến ngày hôm nay.
Gia đình của vợ tôi có cách bày tỏ tình cảm rất khác gia đình tôi. Mọi người trò chuyện với nhau nhiều hơn, nói lời yêu thương một cách tự nhiên hơn và không ngại chia sẻ cảm xúc của mình. Khi bước vào gia đình vợ, tôi mới nhận ra hóa ra sự gần gũi giữa các thành viên cũng có thể được nuôi dưỡng bằng những điều rất giản dị: một cuộc trò chuyện, một cái ôm hay một lời hỏi han mỗi ngày. Có lẽ đó là điều quý giá nhất cô ấy mang đến cho cuộc đời tôi. Và cũng từ đó, tôi bắt đầu học cách trở thành một người chồng, một người bố khác với những gì mình từng trải qua khi còn nhỏ.
Cảm ơn những chia sẻ thú vị của anh!

The post Đạo diễn Dužan Dương: “Điều giữ một gia đình ở lại với nhau vẫn luôn là tình yêu” appeared first on Tạp chí Đẹp.
Mùa hè nên đổi sang mỹ phẩm kết cấu nhẹ, giảm tần suất sử dụng một số sản phẩm 'nặng đô' để tránh làm suy yếu hàng rào bảo vệ da.Diễn ra trong hai ngày 27 và 28/06, sự kiện Wedding Fair 2026 mang tên “The First Page” do Meliá Hanoi tổ chức hứa hẹn trở thành không gian đầy cảm hứng, quy tụ hơn 30 đối tác cưới hàng đầu để cùng các cặp đôi viết nên trang đầu tiên hoàn hảo cho câu chuyện trăm năm.

Được định hình như một cuốn nhật ký ghi dấu những cảm xúc nguyên bản, triển lãm là điểm hẹn lý tưởng để các cô dâu chú rể tương lai cập nhật những xu hướng cưới thời thượng nhất. Sự kiện quy tụ hơn 30 thương hiệu uy tín thuộc mọi lĩnh vực, từ trang trí không gian, thiết kế váy cưới, phong cách trang điểm, đến nhiếp ảnh, thiệp cưới và quà tặng tinh tế. Tại đây, khách tham dự sẽ được chiêm ngưỡng không gian cưới lộng lẫy tại Grand Ballroom – phòng đại tiệc không cột sang trọng với sức chứa hơn 1.000 khách ngay trung tâm thủ đô.

Không dừng lại ở việc tư vấn chuyên sâu, Meliá Hanoi còn mang đến hàng loạt đặc quyền hấp dẫn dành riêng cho khách đặt tiệc cưới trong khuôn khổ sự kiện. Các cặp đôi có thể lựa chọn các ưu đãi nâng tầm trải nghiệm như miễn phí mocktail đón khách, hỗ trợ phí phục vụ thức uống, quà tặng ẩm thực ý nghĩa hay cơ hội nâng hạng phòng cưới lên không gian đẳng cấp The Level Suite. Ngoài ra, những hợp đồng xác nhận sớm trước ngày 30/07/2026 còn nhận thêm ưu đãi 10% giá phòng lưu trú dành cho người thân và bạn bè.

Sự kết hợp giữa dịch vụ tận tâm, ẩm thực cao cấp và hệ sinh thái đối tác chuyên nghiệp khẳng định vị thế của Meliá Hanoi như một điểm đến hoàn hảo cho ngày trọng đại mang đậm dấu ấn cá nhân.
The post Meliá Hanoi khởi đầu hành trình hạnh phúc với triển lãm cưới “The First Page” 2026 appeared first on Tạp chí Đẹp.
Mùa thứ ba của “Luxury Dining Series 2026” – chương trình trải nghiệm ẩm thực cao cấp của Marriott International đã chính thức khởi động.
Mỗi trải nghiệm trong chuỗi chương trình đều được thiết kế chỉn chu nhằm khơi gợi tinh thần khám phá và nuôi dưỡng những kết nối giàu ý nghĩa. Tại đây, các đầu bếp sẽ bước ra khỏi gian bếp của chính mình để trực tiếp giao lưu cùng thực khách. Năm nay, “Luxury Dining Series” chính thức giới thiệu những điểm nhấn xuyên suốt chương trình, mở ra những kết nối chân thực giữa con người với điểm đến và nguyên liệu với nhau.

Chẳng hạn như “Tiệc cùng Chef” (Chefs [At The] Table) là buổi tối thân mật nơi các đầu bếp danh tiếng cùng ngồi vào bàn tiệc với thực khách để chia sẻ câu chuyện và hành trình đầy cảm hứng; hay “Yến tiệc” (The Grand Banquet) là đại tiệc được tổ chức tại các điểm đến biểu tượng của từng vùng đất, nhằm tôn vinh di sản, văn hóa và các nghi thức truyền thống địa phương.
Không thể không kể đến hoạt động “Khám phá tinh hoa” (Journey To Exceptional Taste) gồm các chuyến tham quan hoặc chuỗi lớp học chuyên đề do chính các đầu bếp hàng đầu dẫn dắt, mở ra những trao đổi về văn hóa và kỹ thuật chế biến, trước khi khép lại bằng một bữa ăn thân mật giàu kết nối. Bên cạnh đó các sự kiện liên quan đến đồ uống cũng được chuẩn bị kỹ lưỡng với nhiều nội dung hấp dẫn như “Hương vị ký ức” (The Shared Memory Menu), “Cảm hứng hội ngộ” (Spirited Social),…

Mở đầu cho hành trình “Luxury Dining Series 2026”, JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay Resort & Spa sẽ trở thành điểm hẹn đầu tiên của chủ đề “Across the Table”, nơi những câu chuyện về con người, văn hóa và ẩm thực được kết nối thông qua chuỗi trải nghiệm được tuyển chọn trong năm ngày. Những bếp trưởng danh tiếng xác nhận góp mặt trong chuỗi sự kiện này gồm chef Olivier Elzer, Summer Lê, Cường Nguyễn, Hải Hưng và nghệ nhân ẩm thực Ánh Tuyết.

Diễn ra từ tháng 8 đến tháng 10, chuỗi chương trình sẽ đưa thực khách đến với các khách sạn và khu nghỉ dưỡng đẳng cấp thuộc tập đoàn Marriott, bao gồm JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay Resort & Spa, The Naka Island, a Luxury Collection Resort & Spa, Phuket, The St. Regis Maldives Vommuli Resort, Mandapa, a Ritz-Carlton Reserve và The Ritz-Carlton, Kyoto, trước khi khép lại bằng một hải trình cùng Luminara, The Ritz-Carlton Yacht Collection.
The post Hành trình trải nghiệm ẩm thực cao cấp “Luxury Dining Series 2026” chính thức khởi động appeared first on Tạp chí Đẹp.
Trong những năm gần đây, Việt Nam đang trở thành một trong những điểm đến được du khách Trung Quốc quan tâm nhiều nhất tại khu vực châu Á. Sự kết hợp giữa cảnh quan thiên nhiên đa dạng, nền văn hóa đặc sắc, khoảng cách địa lý thuận tiện cùng hệ thống dịch vụ du lịch ngày càng hoàn thiện đã giúp Việt Nam ghi điểm trong mắt du khách đến từ thị trường đông dân nhất thế giới.

Theo dữ liệu mới nhất của nền tảng du lịch kỹ thuật số Agoda, lượng khách Trung Quốc đến Việt Nam đang tăng dần. Trong 5 tháng đầu năm 2026, lượng tìm kiếm cơ sở lưu trú tại Việt Nam từ nguồn khách Trung Quốc đã tăng 164% so với cùng kỳ năm ngoái, dẫn đầu về tốc độ tăng trưởng trong số các thị trường khách quốc tế đến Việt Nam thời gian qua.
Bảng xếp hạng được tổng hợp dựa trên dữ liệu tìm kiếm chỗ ở từ 10 thị trường quốc tế lớn nhất, được thực hiện trên Agoda trong giai đoạn từ ngày 1/1 đến ngày 31/5/ 2026, so với cùng kỳ năm ngoái. Đáng chú ý, toàn bộ thị trường top 10 đều ghi nhận xu hướng tăng trưởng về lượt tìm kiếm cơ sở lưu trú tại Việt Nam.

Từ những thành phố giàu bản sắc văn hóa đến các vùng biển nhiệt đới nguyên sơ, Việt Nam mang đến cho du khách vô vàn trải nghiệm khác biệt trong cùng một hành trình. Đây cũng là lý do khiến lượng quan tâm từ khách quốc tế không ngừng gia tăng trong những năm gần đây, đưa Việt Nam trở thành lựa chọn hàng đầu cho những chuyến du lịch khám phá, nghỉ dưỡng và trải nghiệm văn hóa. Trong đó, có thể kể đến những địa điểm nổi tiếng trải dọc đất nước như Hà Nội, Đà Nẵng, Tp. HCM, Phú Quốc,…

Mức độ quan tâm từ du khách Đông Nam Á cũng tăng trưởng đáng kể. Cụ thể, so với cùng kỳ năm ngoái, lượng tìm kiếm trong 5 tháng đầu năm 2026 từ Indonesia tăng 86%, tiếp theo là Philippines với 82% và Thái Lan theo sau với 65%. Việc có đến ba quốc gia Đông Nam Á lọt vào top 5, cùng sự góp mặt của Myanmar và Malaysia trong top 10, cho thấy Việt Nam đang trở thành “tọa độ vàng” trong khu vực nhờ vị trí địa lý đầy tiềm năng, dễ tiếp cận. Những chuyến food-tour bản địa, hành trình khám phá di sản, trải nghiệm mua sắm ở các đô thị hay một kỳ nghỉ bên bờ biển đầy nắng chính là “thỏi nam châm” tạo sức hút khó cưỡng đối với du khách láng giềng.

Là đại diện châu Âu duy nhất góp mặt trong top 10, Ba Lan ghi nhận mức tăng trưởng ấn tượng 63% về lượng tìm kiếm. Cú hích này phần lớn đến từ chính sách miễn thị thực được Việt Nam áp dụng cho công dân Ba Lan từ năm 2025. Việc cởi bỏ rào cản visa đã mở đường cho du khách từ quốc gia Đông Âu này dễ dàng khám phá dải đất hình chữ S, đồng thời thúc đẩy mức độ quan tâm của thị trường này đối với các điểm đến tại Việt Nam.

Bên cạnh các thị trường thị trường trọng điểm, sức hút của du lịch Việt Nam đang lan rộng sang nhiều thị trường mới, trải dài từ Nam Á, Trung Đông, Đông Nam Á đến Châu Đại Dương.

Nguồn: Agoda
The post Vì sao ngày càng nhiều du khách Trung Quốc chọn Việt Nam như điểm đến hàng đầu? appeared first on Tạp chí Đẹp.