Tình yêu đầu tiên mà một đứa con nhận được là tình yêu của mẹ. Người mẹ có thể đảm đương nhiều vai trò khác nhau, nhưng riêng thế giới của con, mẹ chính là người bạn thân nhất, người chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Dù đã trưởng thành và có con đường sự nghiệp riêng, nhưng Đạo diễn hình ảnh (DOP) Linh Đan vẫn dành thời gian cho mẹ Phó Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty TNHH Bình Hạnh Đan (BHD), bất kể công việc bận rộn hay khoảng cách địa lý xa xôi đến nhường nào.
![]()
Chào chị Bích Hạnh và Linh Đan, cảm ơn hai mẹ con đã dành thời gian chuyện trò cùng Đẹp. Linh Đan thân mến, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, ắt hẳn chị có đôi chút áp lực nhỉ?
Linh Đan: Thú thật, tôi chưa từng nghĩ sẽ theo nghề của bố mẹ, thậm chí có lúc tôi còn ghét công việc đó, vì cảm giác nó thuộc về bố mẹ chứ không phải mình. Nhưng khi lớn lên và dần thấu hiểu bản thân muốn gì, tôi mới nhận ra con đường mình chọn lại rất gần với họ. Áp lực chỉ thực sự xuất hiện khi tôi bước ra ngoài và bị so sánh với gia đình, hoặc bị gắn với những định kiến liên quan đến họ. Khi đó, tôi bắt đầu đặt ra mục tiêu muốn chứng minh mình là một cá thể riêng biệt. Nhưng nhìn đi nhìn lại, tôi thấy mình may mắn vì được lớn lên trong một môi trường trân quý nghệ thuật và cho phép tôi tự do lựa chọn con đường của mình.

Vậy còn với mẹ Bích Hạnh, khi nuôi dạy con trong một môi trường như vậy, chị thiên về việc để con tự do trải nghiệm hay vẫn có những định hướng nhất định?
Bích Hạnh: Trong gia đình, ba của Linh Đan và bà nội vốn đã rất nghiêm khắc rồi, nên tôi nhận vai hiền nhất nhà với các con cho cân bằng (cười). Vả lại tôi sinh các con khi còn khá trẻ, nên với Linh Đan hay với cả 3 con gái, quan hệ của chúng tôi giống bạn bè hơn.
Cho tới hiện tại, hai mẹ con vẫn thoải mái “tám” đủ thứ chuyện trên đời. Tôi thường lắng nghe con dạo này thích gì, rồi chia sẻ quan điểm cá nhân thôi. Còn lại, tôi để con tự do trải nghiệm và đưa ra quyết định cho mình. Tính cách của Linh Đan rất độc lập, quyết đoán và biết mình muốn gì từ rất nhỏ, nên tôi chỉ cần ở bên cạnh để làm chỗ dựa bình yên bất cứ khi nào con cần là đủ rồi.

Chị đã từng chia sẻ rằng tên BHD được đổi từ “Ba Hạt Dẻ” sang “Bình Hạnh Đan” vì những lý do thủ tục, nhưng về mặt tình cảm, việc đưa tên con gái mình vào thương hiệu ngay từ khi Đan mới chào đời có ý nghĩa như thế nào đối với chị lúc đó?
Bích Hạnh: Thực ra lúc đó, tôi nghĩ tên công ty giải trí gì mà chán thế không biết (cười). Nhưng mọi thủ tục giấy tờ đều đã dùng tên công ty là BHD rồi, vì tiết kiệm nên tôi không muốn đổi nữa. Nghĩ kỹ lại, tên cả nhà viết tắt cũng là BHD, nên thôi thì đặt tên như vậy nghe cũng vui vui.
Trong mắt của Đan, mẹ Hạnh là một “nữ tướng” quyền lực điều hành hàng trăm nhân viên hay là một người mẹ dịu dàng như ở nhà?
Linh Đan: Thật ra, tôi không lớn lên với hình ảnh mẹ là một nữ tướng đâu. Ngược lại, trong mắt tôi, mẹ vụng về lắm (cười). Mẹ hay dậy muộn, lúc nào cũng trễ giờ, thường xuyên chạy ra sân bay vào phút chót và hay quên đủ thứ. Mẹ cũng không phải kiểu người nghiêm khắc. Thậm chí, mẹ không biết la con, có những lúc còn nhờ tôi và chị la giùm em út vì mẹ không biết phải làm thế nào. Trong mắt tôi, mẹ rất nhẹ nhàng, đôi khi còn ngây thơ nữa (cười).
Chỉ đến khi bắt đầu đi làm và gặp những người từng làm việc với mẹ, nghe họ kể về những gì mẹ đã làm, tôi mới thực sự hiểu mẹ mạnh mẽ đến mức nào. Ở bên ngoài, mẹ là người phải gánh vác rất nhiều, phải đưa ra những quyết định quan trọng và chịu áp lực rất lớn. Vì vậy tôi trân trọng việc mẹ có thể buông bỏ tất cả lớp giáp đó để sống là chính mình khi về nhà.

Khi Linh Đan quyết định theo đuổi nghề Đạo diễn hình ảnh (DOP), một con đường không dễ, phản ứng đầu tiên của chị là gì: ủng hộ nhiệt liệt hay phản đối ngay lập tức?
Bích Hạnh: Vì là người trong ngành nên cả tôi và bố của Đan đều không muốn con theo nghề này. Bởi đây là nghề rất vất vả và không phù hợp với con gái. Hai vợ chồng cũng hiểu tính của Đan nên lúc đó, chúng tôi nghĩ cứ để con tự cầm cục than nóng lên tay, thấy bỏng rồi tự khắc bỏ xuống. Nhưng con vẫn cứ lầm lỳ tự mình tìm dự án, tự xây dựng sự nghiệp trở thành một DOP trong lĩnh vực mà hầu như chỉ có nam giới.
Tôi rất mừng vì Linh Đan thực hiện được đam mê, nhưng vẫn xót con mỗi lần thấy đi quay phim hơn 14 tiếng mỗi ngày, cứ thế vất vả trong mấy tháng trời. Nhưng biết sao được, đó là lựa chọn của Linh Đan, là cuộc đời của con. Tôi tôn trọng quyết định của con.

Những lúc con gái xa nhà đi du học, chị và con giữ sợi dây gắn kết như thế nào?
Bích Hạnh: Tôi xem các con như những người bạn vậy. Đi ăn với nhau, chơi với nhau và lén bà nội thức khuya xem phim bộ nữa (cười).
Đến khi Đan du học, thỉnh thoảng tôi ghé thăm khi đi công tác sang Mỹ hoặc Châu Âu. Con cũng về thăm nhà vào các dịp nghỉ hè. Những năm cuối, Linh Đan đi làm thêm nên ít về hơn. Thời Linh Đan đi du học đã có Internet nên cả nhà vẫn gọi điện với nhau qua video. Linh Đan thỉnh thoảng vẫn gọi điện về nhà tán dóc hoặc chia sẻ về trường học, về công việc, nhưng cũng giấu kín nhiều thứ, ít chia sẻ về bạn bè, nhất là bạn trai (cười).

Con đường xây dựng sự nghiệp của Linh Đan hẳn rất thú vị. Tôi tin chị cũng vất vả không ít để được nhìn nhận như một DOP độc lập chứ không chỉ là ái nữ của một phó tổng?
Linh Đan: Với tôi, việc xây dựng con đường riêng chưa bao giờ là một chiến lược. Nó đơn giản là cách tôi nhìn nhận về bản thân. Tôi chưa bao giờ cảm thấy việc mình là con của mẹ đồng nghĩa với việc mình có sẵn một vị trí hay đặc quyền nào trong ngành cả.

Khi quyết định theo nghề, tôi tự tìm hiểu và lắng nghe rất nhiều câu chuyện của những người đi lên từ con số 0 và chính điều đó mới là nguồn cảm hứng lớn nhất với tôi. Đó cũng là lý do tôi chọn New York, nơi mà tôi không có ai để dựa vào để rồi tự mình làm tất cả mọi thứ, mọi công việc để có được cơ hội chạm vào máy quay. Khi trở về Việt Nam, tôi vẫn giữ đúng tư duy mà mình đã có khi làm việc ở nước ngoài: nếu người khác phải tự tìm việc, tự xây dựng mối quan hệ, thì tôi cũng vậy. Với tôi, mọi thứ thực ra khá đơn giản: cứ làm việc, cứ đi tiếp và để chính công việc của mình lên tiếng.

Khi bắt đầu làm việc như những người đồng nghiệp, điều gì khó nhất để tách bạch giữa mẹ – con và sếp – cộng sự?
Linh Đan: Với tôi, việc tách bạch hoàn toàn giữa mẹ – con và sếp – cộng sự là điều khá khó. Tôi luôn biết ơn những gì mẹ đã cho mình. Là con gái của mẹ, tôi luôn muốn hỗ trợ mẹ trong khả năng của mình. Nhưng khi bắt tay vào làm việc chung, tôi nhận ra mình không thể nhìn mọi thứ hoàn toàn như một mối quan hệ công việc, nó luôn có yếu tố tình cảm xen vào. Nếu đặt mình hoàn toàn vào mối quan hệ đó, tôi nghĩ thật sự không lành mạnh cho gia đình. Cả nhà đều là những người khá mạnh mẽ trong suy nghĩ và cứng đầu, nên việc va chạm là điều khó tránh khỏi.
Điều tôi muốn bảo vệ là mối quan hệ gia đình, hơn là việc phát triển sự nghiệp cá nhân thông qua công việc của bố mẹ. Vì vậy, tôi quyết định không làm việc trực tiếp cùng gia đình. Chúng tôi vẫn có cách riêng để đồng hành với nhau, thường là ở phía sau bằng việc chia sẻ kinh nghiệm, hỏi ý kiến lẫn nhau và hỗ trợ nhau như những người trong gia đình hơn là đồng nghiệp.

Có lời nào mà chị Hạnh chưa bao giờ nói với Đan, nhân cơ hội này giải bày không?
Bích Hạnh: Bình thường mẹ con đối với nhau như bạn nên chẳng bao giờ nói chuyện nghiêm túc cả. Nhưng mà có một điều mẹ rất muốn nói với Đan lúc này. Mẹ rất tự hào về Đan!
Linh Đan: Còn con yêu mẹ!

Cảm ơn những chia sẻ của chị Bích Hạnh và Linh Đan. Chúc cả hai có Ngày của Mẹ thật rực rỡ!
The post #AlwaysUs – DOP Linh Đan và mẹ: “Chúng tôi với nhau như là những người bạn” appeared first on Tạp chí Đẹp.
tham my diamond
https://ift.tt/turxYgF
https://thammydiamonduytin.tumblr.com
tham my diamond
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét