“Với tôi, hai chữ ‘má chồng’ thiêng liêng lắm, vì má chồng giáo dục tôi còn nhiều hơn má đẻ, má thương tôi hết biết! Thế nên cái hôm làm lễ trước bàn thờ gia tiên, tôi đã hứa với Thảo: ‘Bà nội rất thương mẹ, nên mẹ cũng sẽ thương con như thế, mẹ con ta cùng nhau tiếp tục truyền thống gia đình…”, nguyên Tổng Giám đốc Tập Đoàn Trung Thủy nói về sợi dây kết nối giữa bà và Hoa hậu Đặng Thu Thảo, con dâu của bà.
Cuộc đời bà quả như một câu chuyện cổ tích kết thúc có hậu: từ một “Oshin” trở thành “người đàn bà quyền lực” của một tập đoàn lớn. Câu chuyện đó diễn ra như thế nào?
Ba tôi là chiến sĩ cách mạng, ông hy sinh năm 1961 khi tôi mới được 2 tháng tuổi. Năm tôi lên 4 thì mẹ tôi tái giá, thế rồi con chung con riêng phức tạp nên cực chẳng đã, mẹ đã phải gửi 4 anh chị em tôi từ Cà Mau lên nhà nội ở Sài Gòn. 6 tuổi tôi đã phải tự lập, đi làm ô sin cho nhà người ta tận đến năm 16 tuổi. Năm tôi 17 tuổi thì bắt đầu quen chồng tôi bây giờ, nhờ cùng sinh hoạt thiếu nhi ở trường. Má anh nguyên là giám đốc Sở Y tế, cũng là tổ trưởng tổ dân phố nơi tôi ở, qua chơi thấy nhà tôi nghèo, bọn tôi phải nhận làm gia công đủ thứ, má thương lắm. Ngó bộ thấy tôi hiền lành chăm chỉ, lại cũng biết con má có ý thương tôi, má để ý và gặng hỏi anh vì sao, thì anh thưa là tại con thấy cô ấy rất thương anh chị em của cô ấy, thì chắc cũng sẽ biết thương anh em bên mình…
Tới lúc tích lũy được chút ít vốn liếng thì tôi bắt đầu kinh doanh đồ mỹ nghệ. Nhưng tới 2 cửa hiệu liền, hễ cứ tới lúc đông khách là chủ nhà người ta lại đòi nhà. Lúc đó tôi tức quá, mới liều về nói với má bạn trai là cho con vay 2 lạng vàng để con tính đường khác thì má nói: “Nếu kinh doanh được thì trả thím, không được thì thím cho con luôn”. Chính từ số vốn ban đầu đó của má, cùng với kinh nghiệm bao năm lăn lộn làm đủ thứ nghề, lại có sự hiệp sức của chồng mà vợ chồng tôi dần đi lên từng bước trong thương trường.
Và rồi đến lượt bà cũng “lên chức” mẹ chồng, những gì bà từng nhận được có đồng thời là những thứ bà định cho đi?
Với tôi, hai chữ “má chồng” thiêng liêng lắm, vì má chồng giáo dục tôi còn nhiều hơn má đẻ, má thương tôi hết biết! Má vui lắm, sáng ra thấy tôi đi làm mà bận áo màu sáng là má khen ngay: “Bữa nay con đẹp lắm!”, nhưng nếu bận áo đen là má la liền: “Sao dạo này con toàn bận đồ đen vậy?”. Con dâu đi làm về, má kêu vô, biểu: “Bữa rày có chi vui không con, kể má nghe!”. Việc gì trong nhà má cũng đứng về phía tôi. Nhất là mấy chuyện mua mua bán bán, má lúc nào cũng bảo chồng tôi: “Nhà mình hồi giờ làm công chức ăn lương, cái Thủy thì nó buôn bán từ nhỏ, quen rồi, nên tốt nhất cứ để nó quyết”... Má chồng tôi tuyệt vời vậy đó! Thế nên cái hôm làm lễ trước bàn thờ gia tiên, tôi đã hứa với Thảo: “Bà nội rất thương mẹ, nên mẹ cũng sẽ thương con như thế, mẹ con ta cùng nhau tiếp tục truyền thống gia đình”.
Được cái, Thảo nó cũng ngoan và chịu khó nghe lời. Thảo biết rằng tôi rất thương Tín, nên nó có nhiệm vụ yêu thương tôi, và tôi cũng có nhiệm vụ phải thương Thảo. Cứ trải lòng ra mà sống thôi, tôi nghĩ Thảo nó không làm cho tôi buồn đâu, chắc chắn là như vậy.
Xuất thân cực khổ, phải lam lũ đủ bề, lúc nhìn thấy một cô hoa hậu (chỉ cần) “đội nón” bước thẳng vào một gia cảnh lung linh như nhà mình, cảm giác của bà thế nào?
Tôi thấy Thảo xứng đáng mà! Không phải vì Thảo đẹp. Tôi thấy Thảo không có đẹp nha (eo có 59 thì không gầy là sao em?). Thật ra trước đó, khi Tín dẫn Thảo về ra mắt, tôi cũng nói thẳng với bé Thảo: “Hai bác chưa bao giờ muốn cưới con dâu là hoa hậu. Nếu con muốn hình ảnh hoa hậu của con vào nhà của bác thì sẽ không làm dâu nhà bác được đâu”. Nhưng khi tôi về nhà Thảo ở dưới quê, tôi thấy rất gần gũi, tôi thấy như tuổi thơ của mình đang hiện về, ba mẹ Thảo hiền lành chân chất như bao cô dì chú bác của Tín ở quê vậy. Với một gia đình như vậy thì tôi nghĩ bản chất của Thảo sẽ tốt thôi. Việc Thảo trở thành hoa hậu chẳng qua chỉ là ở một thời điểm may mắn nào đó mà thôi, và Thảo chỉ muốn có một cơ hội tốt hơn để giúp đỡ bố mẹ. Còn về bản chất, tôi nghĩ Thảo vẫn là một người chân chất giản dị. Tiếng là hoa hậu nhưng phục sức của Thảo cũng đơn giản lắm, toàn mặc đồ thiết kế trong nước không à, hoặc tôi đi nước ngoài thường lượm cho nó mấy cái đồ Zara, đến váy cưới còn chẳng tốn tiền thuê… Người vầy bước vào nhà tôi là hợp!
Có chút lăn tăn nào về bốn chữ “môn đăng hộ đối” không, cho dù bà từng có một xuất thân nghèo khổ?
Chữ đó chưa bao giờ có trong đầu tôi. Tới tận giờ tôi vẫn nhớ hôm tôi cưới, má tôi cứ mặc cảm mình nghèo khổ, thất học, mà má chồng tôi thì là một bác sĩ có trình độ, chức tước, nên má tôi không dám ngồi ăn cùng. Biết chuyện, má chồng tôi mới chạy qua nắm tay má tôi nói: “Tôi cảm ơn chị sui đã cho tôi một cô con gái. Nếu chị không ăn cùng, tôi buồn lắm, tôi cũng không ăn đâu”. Nên hôm rước dâu, tôi cũng cảm ơn mẹ Thảo một câu gần như vậy, và hứa sẽ xem Thảo như con gái.
Lúc trước Tín nó nhiều bạn lắm, cũng có mấy người gặp đề nghị làm sui, cũng môn đăng hộ đối đấy, mà Tín bảo để yên nó chọn. Nó còn bảo với tôi, thường các cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối hay gãy lắm, vì nó không xuất phát từ tình cảm…
Đã gần như là công thức ở ta: một thiếu gia thì luôn nhất định phải cưới một chân dài (có danh hiệu)?
Thật ra tôi chưa bao giờ nghe Tín nói đến cái ý tưởng đó. Có lần tôi bảo nó: “Con, mẹ không có con dâu hoa hậu đâu nha!”, thì Tín bảo: “Con cũng có nghĩ là lấy hoa hậu đâu!”.
Cái cách Tín đến với Thảo cũng không phải như cách đàn ông theo đuổi một cô hoa hậu. Nó rắn lắm em! Có lần Thảo kêu Tín tới đón, mà Tín kẹt việc nên lỡ hẹn. Thế là Thảo dỗi Tín, bảo: “Sao anh không tới đón em, trong khi bao người chỉ muốn được chở em về”, thì Tín nó bảo: “Nếu em cảm thấy không hợp, anh nghĩ mình nên dừng lại”. Thấy Tín có vẻ buồn buồn, tôi gặng hỏi thì nó kêu: “Đi làm về mệt muốn chết, lại còn…”. Thế là tôi gọi Thảo qua, hỏi: “Con xác định con có thương thằng Tín con bác thiệt hông, có chấp nhận được cái lịch làm việc bận rộn của nó hay không?”. Thảo gật. Lúc đó, tôi mới bảo: “Thế thì con nên xin lỗi Tín”, thế là nó làm theo.
Không ít cô gái đẹp muốn bước vào những gia đình gia thế với hy vọng đổi đời, nhưng thực tế “đời không như là mơ”, khi phải cố gò mình cho vừa với cái đường ray sẵn có mang tên “danh giá”…
Theo tôi cảm nhận thì Thảo không suy nghĩ như mấy người đó đâu. Ở đây Thảo không phải buộc, mà là tự nguyện và được đi theo. Và với một gia đình như gia đình tôi, mẹ chồng như tôi thì cũng khó đi chệch lắm, mà Thảo chắc cũng không có ý định đi chệch.
Tôi thấy Thảo vẫn đang sống đúng cá tính của mình đó chứ! Nếu thấy Thảo làm gì không ổn, tôi sẽ góp ý luôn: “Con, mẹ thấy thế không được!”. Nhà tôi thoải mái lắm, góp ý yêu thương lắm. Cái gì cũng vậy, tự nguyện sẽ tốt hơn bắt buộc. Thảo, tôi thấy tính nó trong sáng vô tư lắm. Có lần nó kêu với tôi: “Mẹ ơi, con ghét cái anh đó quá, có vợ rồi mà cứ liếc ngang liếc dọc”, hay: “Cái cô đó đó mẹ, hổng hiểu sao cô cứ đi tìm mấy người có vợ không à!”. Tôi tin Thảo nó sẽ là người chung thủy đấy! Tín cũng vậy. Nên tôi tin hai đứa chúng nó sẽ hạnh phúc lâu bền.
Một người phụ nữ lão luyện trên thương trường như bà lại có thể dễ dàng tin vào những lời nói ư, giữa bao điều thị phi vẫn luôn vây quanh hai chữ “hoa hậu”?
Em có thấy nãy giờ nói chuyện tôi nhìn vào mắt em không? Tôi đi lên từ dân bán lẻ, nội việc nhìn vào mắt người đối diện là tôi đã có thể chắc được 50% rồi. Rồi thì tôi nhìn cách nói chuyện vô tư. Nhiều khi nó nói, mình còn giận nó luôn. Ngày trước có lần tôi bảo gì nó ấy, thì nó cắt ngang: “Bác để con nói đã!”, vậy đó!
Tất nhiên là người đẹp có vấn đề của người đẹp. Chỉ có điều là mình chia sẻ và kiểm soát như thế nào. Cái đận Tín dẫn Thảo về giới thiệu, ông xã tôi nói: “Con, ba không can thiệp, nhưng ba chỉ nhắc con rằng, mẹ con là người phụ nữ rất bình thường, mẹ con có rất ít cơ hội rời xa ba; còn Thảo thì có quá nhiều cơ hội so với mẹ con, liệu Thảo có đủ bình tĩnh ở lại với con không? Cái đó, con phải biết tự cân đong đo đếm”.

Ôi, nghe chồng nói vậy mà bà không thấy tự ái sao?
Không, sao lại tự ái, ông ấy nói đúng mà! Mà thiệt, thì mình đương nhiên là có ít cơ hội hơn rồi!
Thực ra bà từng có cơ hội không?
Tính cách tôi khó tiếp cận lắm. Tại khi nói chuyện, tôi hay trích dẫn ông xã, toàn lấy ông xã ra so, thì người ta mất công chi mà tiếp cận. Có lần ngồi hàn huyên với một đám bạn, tôi bảo: “Ông xã em là mối tình đầu của em, nứt mắt ra là em có ổng, giờ ổng mà làm gì sai với em là có tội với em lắm”. Chuyện sau đó đến tai ông xã. Cái ông bạn đó lại còn bảo: “Tao nghe vợ mày nói mà chảy nước mắt. Đó, mày liều liệu mà sống!”, thì ông xã tôi khai: “Ờ, tôi cũng chỉ có một bà vợ đó không à!”. Tôi cũng thường nói với ông xã: “Em không có lựa chọn nào ngoài anh. Vì em nghĩ không có người cha nào yêu thương con em bằng cha nó được. Mà với em, con em là tất cả, em có thể hy sinh vì nó, chết vì nó được”. Nghe câu đó, ông xã tôi rất cảm động.
Có mấy chữ “hàng hiệu”, “siêu xe” trong một gia đình sở hữu cả một tập đoàn lớn như nhà bà không?
Hai cậu con của tôi được cái chưa bao giờ đòi ba mẹ sắm siêu xe. Khi Tín mở cái bar club đầu tiên, nó trích một phần tiền trong số vốn vay mẹ để mua một con Porsche. Trước đó nó cũng nghĩ lắm, cứ đi tới đi lui hoài. Về sau Tín bảo: “Nếu cho làm lại thì con sẽ không lái chiếc đó”. Giờ nó cũng đi cái xe tầm trung chứ không có xài siêu xe. Với nhà tôi thì chỉ cần cái xe nào bền và an toàn là đủ. Tôi đi cái xe hơn 10 năm nay chưa thay nè! Nếu cần chi chừng 100 triệu để mua một món đồ xa xỉ nào đó thì cách tôi chọn thường là sẽ gửi về quê cho anh em chú bác cất nhà, hoặc tặng 10 suất học bổng. Cái đó là tôi học được từ má chồng tôi đó, tính má vầy: có 10 đồng, má đem cho anh em họ hàng nghèo tới 9 đồng. Tín hiện tại cũng đang lo cho chừng 20 em ăn học cho tận tới ngày ra trường luôn đó, mà nó làm rất âm thầm.
Đi lên từ gian khó, nay chứng kiến hai cậu con trai đang “ngậm chiếc thìa vàng”, bà có chọn làm một “mẹ hổ” để tạo ra những “hổ tử”?
Tôi hay nói với Tín và Nghĩa (em trai Tín): tụi con giờ giỏi hơn ba mẹ đó. Thời đó ba mẹ nghèo, buộc phải chiến đấu là đương nhiên rồi. Trong các bữa cơm thường có những mẩu chuyện về những mảnh đời bất hạnh, được kể rất tự nhiên. Con tôi đang ăn cơm, làm rớt cái đũa, không được kêu người giúp việc. Tôi luôn nói: đó là hình ảnh của mẹ hơn 40 năm trước. Tôi cũng cho Tín và Nghĩa biết là đời tôi từng chứng kiến những gia đình 30 năm trước rất giàu có, vậy mà 20 năm sau mọi thứ tiêu tan. Nếu không chăm chỉ làm lụng thì có ngồi trên núi của cũng sẽ có ngày…
Tôi nói tôi không bao giờ quên hình ảnh khi Tín mới 5 tuổi, mẹ bên trái, ba bên phải; mẹ học tiếng Hoa, ba học tiếng Anh, trong một căn nhà rộng vỏn vẹn 20m2, vì lúc đó cần phải biết tiếng mới bán được đồ thủ công mỹ nghệ cho khách. Sau khi đi du học về và trước khi lọt vào danh sách “30 Under 30” của Forbes, Tín từng trải qua đủ các vị trí: tiếp thị, lễ tân, chăm sóc khách hàng… Tới lúc Tín muốn mở cái bar club đầu tiên, tôi cho vay vốn và cũng tính lãi đàng hoàng.
Điều gì ở Tín khiến bà yên tâm nhất, đủ để trao cho cả cái ghế to nhất của tập đoàn lúc cậu ấy chưa đầy 30 tuổi?
Là cái ý thức trách nhiệm, làm đâu ra đấy của nó. Còn nhớ lúc Tín mở bar club, bữa đó hẹn nhau đi ăn trưa, tôi chờ hoài không thấy nó đến. Hóa ra nó phát hiện ở bar của nó bị mất… 5 lon Coca, mà chưa tìm ra nguyên nhân. Tôi mới kêu lên: “Trời ơi có 25 ngàn mà bắt ba mẹ chờ nãy giờ!”, thì nó bảo: “Vấn đề không phải là 25 ngàn mà là chứng tỏ đang có một lỗ hổng về quản trị”. Thấy vậy, tôi mừng lắm, nghĩ: “A, nó biết quý 25 ngàn, có nghĩa là nó sẽ làm được việc lớn”. Khi nghe ba mẹ nói sẽ đặt nó vào chiếc ghế tổng giám đốc, Tín hoảng lắm, kêu: “Trời, ba mẹ đang chạy xe 120km/h, rồi đột nhiên thắng gấp, bảo nè, con lái đi! Loạng choạng thì sao?”. Loạng choạng là chắc, một tập đoàn cả nghìn nhân sự, quản lý trực tiếp thì khoảng 200, lấy đâu ra mà dễ, nhưng tôi luôn động viên Tín bình tĩnh: “Cái tâm là quan trọng nhất, cái tầm từ từ sẽ có!”.
Nhưng điều tôi tự hào nhất về Tín là lòng nhân ái của nó. Biết mấy anh em của mẹ cũng giống mẹ, mồ côi bố sớm, phải lên Sài Gòn bươn chải từ lúc còn bé tí, Tín lúc nào cũng quan tâm hỏi han các dì các cậu sống ra sao, có thiếu thốn gì không. Cũng chính Tín đã đưa ra sáng kiến thành lập một quỹ học bổng gia đình để lo cho việc học của con em không bị giữa đường đứt gánh.

Bà nghĩ Tín có được Thảo vì gì?
Tôi lại nghĩ Thảo có được Tín, rồi 2 đứa có nhau.
Kinh doanh đa lĩnh vực, đặc biệt là lĩnh vực bất động sản, vì sao bà không chọn chính con dâu của mình làm gương mặt đại diện cho thương hiệu?
Hồi giờ công ty tôi đã bao giờ chọn người đẹp làm thương hiệu. Nếu khâu chăm sóc khách hàng mà không tốt thì có lấy 10 gương mặt hoa hậu gắn vô, người ta cũng không xài sản phẩm của bạn. Đối với ngành dịch vụ, truyền thông chuyên nghiệp không giải quyết được vấn đề gì hết trơn. Cách quảng cáo tốt nhất vẫn là truyền miệng. Ví dụ như ông xã em đi đánh golf, tự dưng khoe bâng quơ là khu đó thích lắm, tòa nhà làm sẵn khu vực để đồ golf, thế là tên tòa nhà đó, chủ đầu tư và dịch vụ đó sẽ ăn ngay vào đầu ông chơi golf. Cái đó thuyết phục hơn cái hình quảng cáo của một cô hoa hậu nhiều.
Một trong những chuỗi sản phẩm đặc thù của Tập đoàn Trung Thủy là hệ thống trạm dừng trên các cung đường liên tỉnh phục vụ khách du lịch. Bà có nghĩ gia đình cũng là một trạm dừng nghỉ, mỗi khi ta chùn chân mỏi gối?
Gia đình không phải là trạm dừng, mà là tất cả, là điểm đi, điểm đến và ở lại.
Tên bà có nghĩa là Nước, bà thích nó ở trạng thái nào nhất: chất lỏng, chất rắn hay chất khí?
Là chất lỏng, chất khí trong gia đình, đối với chồng con. Nhưng là chất rắn trong kinh doanh, khi cần đưa ra một quyết định táo bạo, không được nhiều người ủng hộ nhưng tôi thấy cần thiết.
Tôi tò mò muốn biết Tổng thống Mỹ Obama từng nói gì với mẹ con bà trong cuộc gặp tại tòa nhà của Tập đoàn Trung Thủy?
Ông ấy chia sẻ với tôi rằng: “Tôi được biết rằng bà đã rất khó khăn mới có được ngày hôm nay”. Và nói với Tín: “Hãy mở những giấc mơ, tương lai của cậu ở đó!”.
NHỮNG GẠCH NỐI
Mẹ chồng – nàng dâu, người yêu cũ của người yêu, tình bạn trong showbiz… – những mối quan hệ thường khiến chúng ta ngờ hoặc khi nhìn nó dưới “thói thường”. Vậy nhưng vẫn có những câu chuyện, những “cặp bài trùng” có thể khiến ta nghĩ khác. Để tin rằng, nếu chúng ta biết ứng xử văn minh, biết làm chủ mọi tình huống, biết đặt cái tôi của mình sang bên cạnh khi cần thiết, và trên hết là sự chân thành, bao dung, cởi mở, thì đó là lúc hiện ra những gạch nối đẹp, nối hôm nay với hôm qua, nối lạ thành quen, thường tình thành đặc biệt…
Thực hiện: Thư Quỳnh
Ý tưởng & sản xuất hình ảnh: Hellos.
Trợ lý sản xuất: Huey
Đọc thêm
– Phan Hiển – Nhã Khanh: Duyên này thì giữ nghiệp này của chung
– Cựu người mẫu Minh Anh & Hoa hậu Trương Quỳnh Mai: Về thu xếp lại
– Doanh nhân Dương Thanh Thủy – Mẹ chồng Hoa hậu Đặng Thu Thảo: Tôi có nhiệm vụ phải thương Thảo
The post Doanh nhân Dương Thanh Thủy – Mẹ chồng Hoa hậu Đặng Thu Thảo: Tôi có nhiệm vụ phải thương Thảo appeared first on Tạp chí Đẹp.
Phấn nụ huế
https://ift.tt/2xda5R4
0909443302
số 12 đường C12 (662 Cộng Hòa) P. 13 Q. Tân Bình
Phấn nụ
https://goo.gl/maps/ae9ShKRqG242
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét